Hiển thị các bài đăng có nhãn Đĩnh Nghĩa Full.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đĩnh Nghĩa Full.. Hiển thị tất cả bài đăng

Chết.


Cái Chết________________________











Chết
Già chết gọi là LÃO TỬ
Cha chết gọi là PHỤ TỬ
Mẹ chết gọi là MẪU TỬ
Chồng chết gọi là PHU TỬ
Vợ chết gọi là THÊ TỬ
Em chết gọi là ĐỆ TỬ
Con trai chết gọi là NAM TỬ
Con gái chết gọi là NỮ TỬ
Thầy giáo chết gọi là SƯ TỬ
Học trò chết gọi là SĨ TỬ
Lính chết gọi là QUÂN TỬ
Người trong hoàng tộc chết gọi là HOÀNG TỬ
Kẻ quý phái chết gọi là QUÍ TỬ
Người chết vì lạnh và thiếu mặc gọi là HÀN MẶC TỬ
Nhiều người chết cùng lúc gọi là ĐỒNG TỬ
Bị chấy rận cắn chết gọi là CHÍ TỬ
Bị điện giật chết gọi là ĐIỆN TỬ
Bị té ngựa chết gọi là MÃ TỬ
Bị đánh bầm dập mà chết gọi là NHỪ TỬ
Bị kẻ thù chặt ra nhiều khúc mà chết gọi là THÁI TỬ
Bị Thiên lôi đả chết gọi là THIÊN TỬ
Chết vì yêu thì gọi là ÁI TỬ
Chết vì bị phong hàn thì gọi là CẢM TỬ
Chết vì tò mò thì gọi là THÁM TỬ
Chết mà không tìm ra xác gọi là BẤT TỬ
Chết sau khi mọi việc đã hoàn tất gọi là CHU TỬ
Chết trong khi đang thi hành công vụ gọi là CÔNG TỬ
Chết vì đập đầu vô của gọi là CỦA TỬ
Chết đuối dưới sông gọi là GIANG TỬ
Chết một cách lãng xẹt gọi là LÃNG TỬ
Chết một cách từ từ nhẹ nhàng gọi là NƯƠNG TỬ
Chết vật vã dữ dội gọi là ĐỘNG TỬ
Chết mà thân thể còn nguyên vẹn gọi là NGUYÊN TỬ
Chết mà thân thể rữa nát gọi là PHÂN TỬ
Chết một cách chậm chạp từng phần gọi là PHẦN TỬ
Chết để bảo vệ Phật pháp gọi là PHẬT TỬ
Chết trong rừng gọi là LÂM TỬ
Chết trong nhà thờ gọi là THÁNH TỬ
Chết trong trang viên, nông trại gọi là TRANG TỬ
Chết trong chùa gọi là TỰ TỬ
Ngồi đọc báo mà chết gọi là BÁO TỬ
Do cứu người khác mà chết gọi là CỨU TỬ
Ăn ỏ hiền lành mà chết gọi là HẢO HÀI TỬ
Hiếu thảo mà chết gọi là HIẾU TỬ
Người to lớn mà chết gọi là KHỔNG TỬ
Không ốm đau mà chết gọi là MẠNH TỬ
Nô đùa nghịch ngợm mà chết gọi là NGHỊCH TỬ
Khó đẻ mà chết gọi là SANH TỬ
Hy sinh chịu chết thay cho người khác gọi là THẾ TỬ
Ra trận mà chết đầu tiên gọi là TIỀN TỬ
Uống nước Yến mà đau Bung chêt gọi là TIỂU YẾN TỬ

Hôn


Hôn - Kiss______________













Hôn nhau trên cầu là cầu hôn.


Hôn mà chẳng rời nhau là đính hôn.

Hôn liền tù tì bảy phát là thất hôn.
Hôn người nào đó gọi là hôn nhân.


Hôn con vật nào đó gọi là hôn thú.



Hôn vợ gọi là hôn thê.


Hôn chồng gọi là hôn phu.


Mơ hôn được người nào đó gọi là hôn ước.


Mới hôn xong gọi là tân hôn.


Hôn thêm cái nữa gọi là tái hôn.


Hôn hai cái một lượt gọi là song hôn.


Đang hôn nửa chừng bị xô ra gọi là ly hôn

Từ Pro.


Pro________________________










Xin hãy xem lại định nghĩa của từ pro ấy.

Trước hết, pro là gì? Pro là viết tắt của Professional, có nghĩa là chuyên nghiệp. Vậy có nghĩa1 game thủ Pro là 1 game thủ chuyên nghiệp phải không? Vậy với cách dùng từ "pro" phổ biến hiện nay thì có mấy gamer đủ tư cách để được gọi là pro?

1 game thủ chuyên nghiệp theo đúng nghĩa đen là 1 game thủ kiếm được tiền từ việc chơi game
. Họ tham gia các giải đấu thể thao điện tử, thi đấu với các đấu thủ khác để được nhận tiền thưởng. Đó là sự khẳng định ý nghĩa của từ chuyên nghiệp/professional: họ chơi game để kiếm tiền, họ sống nhờ đồng tiền kiếm ra từ việc chơi game. Và vì vậy họ được gọi là những pro.

Bây giờ quay trở lại vấn đề, các game thủ nhà ta thường phong danh hiệu pro cho những game thủ có trình độ chơi game cao, nhưng thử hỏi trong số những người được gọi là pro ấy, có mấy người thực sự đã kiếm được tiền từ việc chơi? Những pro thực sự, những pro đúng nghĩa họ hiếm khi xuất đầu lộ diện giữa 1 trò chơi công cộng, nếu có thì lại... không được gọi là pro. Castillo còn nhớ 1 lần hiếm hoi chơi CF được dịp vào cùng team với 1 anh trong đội ProA (cùng chơi đúng 1 trận nên quên nick rồi, nhưng biết là anh mới gia nhập ProA). Anh ấy mới đúng là 1 pro mặc dù anh bắn CF còn khá thiếu kỹ thuật, nhưng cái chính là anh cùng clan ProA kiếm được tiền từ việc thi đấu Starcraft. Castillo bắn CF còn vững tay hơn anh, nhưng Castillo đâu phải 1 pro? Castillo vẫn là 1 amateur vì số tiền Castillo kiếm được từ việc chơi game là... zero (nếu không muốn nói là âm vì phải trả tiền Internet để chơi)

Vậy các bạn nghĩ sao về cách dùng từ pro trong game hiện nay? (và hỏi nhỏ: trên gamethu.net này có ai là pro đúng nghĩa không?)



Nỗi nhớ.



Nỗi nhớ-Miss___________










Trước hết, định nghĩa của nỗi nhớ phải chăng là chúng ta mong sao tìm lại một giây phút của quá khứ trong hiện tại không?
Nỗi nhớ rất cần thiết trong cuộc sống, bởi không có nó mỗi ngày sẽ chỉ như bước khởi đầu, một trang sách hay đã được viết xong, chẳng ai muốn xóa đi rồi trở lại từ đầu để viết. Nhưng đôi khi chúng ta ngồi đó đọc lại những trang sách cuộc đời đã đi qua, vui cười, nghiền ngẫm, hay thương khóc. Và nỗi nhớ giúp chúng ta có khả năng làm điều đó.
Con người ta không ai điều khiển được cảm xúc của mình, và cũng chẳng ai lý giải được nó cả. Người ta nói "Cảm giác có những lý lẽ, mà lý lẽ không thể nào giải thích được." Con người không điều khiển được cảm xúc của mình, điều đó đúng, nhưng chúng ta có quyền điều khiển lý trí để hoặc là tự mâu thuẫn với cảm giác và tìm cách trốn tránh chính cảm xúc của mình, hoặc là đón nhận nó như một công cụ, một món quà vô giá. Cái đó còn tùy thuộc vào chúng ta. Nhớ là một cảm xúc chung của con người, nhưng mỗi người có cách "phân tích riêng" để "sử dụng" nỗi nhớ của mình.
Không ít người "nhớ" và tự dày vò mình trong nỗi nhớ, vì biết nó chỉ là "giấc mơ của quá khứ" và sẽ chẳng thể nào thành "hạnh phúc hiện tại"
Nhưng cũng có người sử dụng nỗi nhớ như một thiêng đường của riêng họ, là một chỗ dựa vững chắc giúp người ta khẽ nhắm mắt mỉm cười mỗi khi nhớ về, và nhờ vào đó để tiếp tục vui sống với hiện tại.
Có nỗi nhớ khiến người ta cảm thấy đau đớn về mất mát của hiện tại. ("Ngày hôm qua còn tươi đẹp là thế, nhưng sao hôm nay mây phủ đầy trời")
Nhưng cũng có nỗi nhớ giúp người ta nhận ra họ đã có những giây phút thật hạnh phúc trong quá khứ, và thứ tài sản vô giá đó đang nằm trọn trong trái tim họ. Họ không muốn quay lại quá khứ 1 lần nữa, vì họ nghĩ chỉ cần khoảnh khắc của một giây trong quá khứ thay đổi, họ đã chẳng được như ngày hôm nay. Và họ thầm cảm tạ vì những giây phút đó dù buồn hay vui đã góp phần hình thành con người họ bây giờ.
Có nỗi nhớ giúp con người nhận ra chúng ta cần có nhau.
Nhưng cũng có những nỗi nhớ khiến chúng ta khép mình với những con người trong hiện tại (Chẳng hạn: "Tôi chỉ yêu một mình người đó thôi!" và rồi đóng cửa khóa chặt trái tim mình )
Có người ước mình đã chẳng bao giờ gặp một ai đó, để khỏi phải yêu, để khỏi phải nhớ.
Nhưng cũng có người cảm ơn vì cứ mỗi một con người đi qua cuộc đời họ, là một mốc đánh dấu của sự trưởng thành của chính mình, một lần được yêu, một lần được thay đổi, và một lần được hy sinh, chấp nhận, và một lần được lớn lên.

Vậy hôm nay chúng ta nên chọn cách nhớ nào nhỉ?