Hiển thị các bài đăng có nhãn ...T.... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ...T.... Hiển thị tất cả bài đăng

Nhật kí lớp 12...

Hãy cứ hát mãi và cười mãi như thế nhé, 12 ơi… Hãy cứ là những bông hướng dương rực rỡ… Vì phía trước các bạn là cả tháng 7 đầy cam go…
Tháng 5…

Trời đã khuya lắm, im ắng đến kì lạ, chỉ văng vẳng tiếng mèo kêu, tiếng chó sủa, tiếng tivi từ một nhà nào đó đang xem bóng đá đêm. Gió đầu hè nhè nhẹ thổi luồn lách vào nhà người ta qua những ô cửa sổ mở rộng, xổ tung cả những chiếc rèm đang được xếp lại gọn ghẽ. Có vẻ như mọi người đều đã ngủ…

Thật ra thì chỉ là “có vẻ” thôi, chứ đâu đó trong khắp thành phố này, vẫn còn một số không nhỏ những “chiến sĩ” đang “miệt mài”  chiến đấu bên… chiếc đèn học. Họ chính những học sinh năm cuối Trung học, hay nói cách khác, là những học sinh lớp 12. Và cô bạn trong câu chuyện của chúng ta cũng là một trong những chiếc sĩ ấy.

Lờ đờ lờ đờ, hai mí mắt Linh như muốn dính vào nhau. Buồn ngủ quá! Lại được con muỗi dở hơi cứ vo ve bên cạnh. Gió thì chốc chốc lại hiu hiu thổi, mơn man làn da, thật có khác nào trêu ngươi nó hay không? Linh ngáp một hơi thật dài, đứng dậy vươn vai vài cái. Lưng nó mỏi nhừ vì từ chiều tới giờ nó vẫn bám riết lấy cái bàn, miệt mài ôm lấy đống sách vở và tài liệu. Nhưng nó không được phép ngủ, cả ngày hôm qua nó trót đi chơi lần cuối cùng với lớp, giờ phải học bù thì mới kịp tiến độ. Sắp thi rồi, thi xong thì có ngủ đến trương mắt cũng được.

Tự pha cho mình một tách cà phê nhiều sữa, Linh tựa người vào lan can, nhìn thành phố thấp thoáng đèn phía dưới. Nhà nó ở chung cư, những tầng hai mươi, thành ra lúc này trước mắt nó chỉ một màu đen hun hút, điểm xuyết những ánh đèn vàng như sao xa. Trời trong quá, không khí thật dễ chịu làm sao. Mặt trăng lành lạnh trên kia, hững hờ nhìn nó. Những dải mây vắt nhẹ qua bầu trời. Gió vẫn hiu hiu.

Hít một hơi thật sâu, Linh quay vào bàn học. Trên bàn nó la liệt nào đề Toán, đề Văn, lại còn mấy quyển luyện thi trắc nghiệm Lý nữa. Linh nhìn ngán ngẩm, thở dài. Bên cạnh nó, chiếc đồng hồ hình con mèo có đôi mắt to như cái chén, kim giờ đang nhích dần sang số hai. Hôm nay, nó đã học liên tục từ tám giờ tối, gần sáu tiếng đã trôi qua rồi. Đĩa bánh mẹ để bên cạnh để ăn đêm vẫn nằm lăn lóc. Linh nghiêng người, tay chống cằm nghĩ ngợi vẩn vơ. Nó bắt đầu thấy lơ mơ, chẳng muốn động thêm vào mấy cái số lằng nhằng khó nhớ nữa. Kệ, mệt thì nghỉ, cố quá thành quá cố thì chết, lúc này mà ốm lăn ra đấy thì tha hồ học thêm một năm nữa nhé. Bụng bảo dạ, Linh hớn hở xếp lại sách vở sang một bên. Nhưng ly cà phê lúc nãy khiến nó chưa buồn ngủ. Nó vươn vai, với lấy cái ba lô soạn sẵn sách vở cho ngày mai. Chợt nó thấy một cái túi màu hồng nằm bẹp dúm ở góc giá sách. Cái gì đây nhỉ?  Linh tò mò lôi cái túi đã bị kẹt một góc vào khe tường. Khi mở ra, nó “À” lên, cười thích thú. Hóa ra là quyển sổ mà nó mua từ đầu năm, về cứ kêu loạn lên là mất, ai dè lại ở đây cơ chứ. Linh bị mắc cái bệnh, cứ thấy cái gì hay hay là mua về mà chẳng cần biết là có dùng đến hay không. Quyển sổ này nó mua hôm được nghỉ tiết cuối, mấy đứa con gái rủ nhau ra hiệu sách gần trường. Chậc, ai dè là nó lại nằm ở đây thế này, mà cũng tại Linh “gọn gàng” quá cơ.

Nhìn thấy quyển sổ mới, tự dưng Linh lại muốn viết. Nhưng viết gì bây giờ? Nó ngán mấy bài phân tích tác phẩm lắm rồi. Mà ai lại đi viết phân tích vào sổ cơ chứ. Hay là… viết nhật ký nhỉ?

Linh gật đầu một cái, rồi mở trang đầu hí hoáy. Nó quen viết blog hơn là viết tay, nhưng viết trên giấy cũng có cái thú riêng đấy chứ. Cho dù là chẳng hợp thời hợp cảnh chút nào, nhưng chính giữa cái lúc căng như dây đàn thế này, những trang nhật ký tự nhiên lại trở thành chốn bình yên đến kỳ lạ. Và rồi nó viết. Rồi những ngày sau nữa, dù học căng đến thế nào, nó vẫn cố viết trước khi đi ngủ, vừa viết vừa tự bảo mình, coi như là luyện viết nhanh, luyện viết đẹp, tốt cho thi Văn thế còn gì.

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay tự nhiên mình lại có hứng viết nhật kí. Có lẽ do mình là một thiếu nữ (mà xét cho cùng cái này mình cũng không rõ) và thiếu nữ ấy đang ở trong giai đoạn khủng hoảng khi cuộc đời bị đày đoạ với một mớ sách vở, bị nhồi như nhồi vịt, có khổ cho thiếu nữ này không??? Lại còn được con Huyền, chiều nay nó dám cho mình leo cây những hai tiếng, lúc gặp lại còn úp úp mở mở dấm da dấm dớ, hừm, đã thế mình thông báo chính thức là mình dỗi nó.

Còn có hơn một tuần nữa là hết năm học. Buồn. Hôm nay chị Mí đi học mang sổ đi ,gọi là “làm lưu bút”, nhưng lại chỉ xin các bạn mỗi đứa một... sợi tóc với in một dấu vân tay lên cái ô vuông. Thấy mà ghê, nhìn quyển sổ toàn mực với tóc không. Nó còn bảo: “Sau này có gì tao sẽ là người cung cấp nguồn ADN của chúng mày.”

Sáng nay tự nhiên lại để ý lúc lớp trưởng viết lên góc bảng số ngày còn lại đến ngày thi tốt nghiệp. Nó đã bắt đầu viết như thế đã được hơn một tháng, đến giờ chỉ còn hai mươi ngày thôi. Lúc mới nhìn mình thấy bình thường, còn đến hôm nay, tự nhiên mình lại thấy sợ. Chả hiểu có ôn hết không, mà mình sợ Sử lắm ấy... Học mãi rồi mà cứ loạn cào cào cả lên, haizz.

À quên, hôm nay mình nhìn thấy bạn thần tượng của mình cười. Ôi xời ạ, khỏi hỏi vì sao con Huyền với mình gọi bạn ý là thần tượng. Ôi tự nhiên nhắc đến con Huyền, mình lại điên cả lên, tức quá đi mất.

Ngày… tháng… năm…

Sáng sớm, vừa mới đến mình đã kéo ngay con Thủy "hử" đi mua xôi ở căng-tin. Hic, mình quá phục nó cái khoản chen chúc, được thêm cái mồm to, không có nó đi cùng chắc đến chưa mình cũng chẳng có cái gì mà nhét vào bụng. Yêu mày lắm nhớ Thủy ạ, mà cũng tại bác căng-tin quí mày cơ, suốt ngày nhận làm con dâu, hí hí.

Đến cuối năm rồi mà mình còn phải trực nhật, đúng là số con ruồi. Lại còn đúng hôm mất chổi mới nhục chứ. Ờm, nhưng mà lại có cơ hội sang lớp bạn ấy mượn chổi. Lúc đi đổ rác mình lại thấy bạn ấy cười, haizz, đúng là liều thuốc bổ giữa ngày căng thẳng.

Buổi trưa đạp xe về nhà, mọi khi cứ cắm cúi mặt mũi mà đạp, thế mà hôm nay mình lại đạp rõ chậm, thong dong ngắm cảnh. Đi qua đường Kim Mã, phía dưới là phố Vạn Phúc, cả đoạn đường trồng toàn bằng lăng. Lần trước mình nhìn bằng lăng mới ra lá non, đỏ lấm tấm như lá phong, thế mà giờ xanh um cả lên rồi, có mấy cây nở hoa sớm, tím rực cả một góc. Thỉnh thoảng đã có tiếng ve, hè thật rồi, vừa buồn vừa lo...

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay mới 4h30 mình đã lụi cụi bò dậy. Cô dạy Sử bảo sẽ kiểm tra xem học hành đến đâu rồi, thôi vì cuộc đời phía trước, cố lên vậy. Nhìn nhóc Bi vẫn ngủ ngon lành, mình ghen tị thế chứ. Lâu lắm rồi mình không được ngủ thanh thản như nó...

May mà biết thân biết phận đã học bài lại. Y như rằng cô tóm mình lên bảng, mình biết số mình là số con ruồi mà lại. Dù đến lúc này sổ sách khóa rồi, không lấy điểm nữa cơ mà vẫn sợ. Cuối cùng cũng qua cửa, mong là đến cuối tháng này những cái mình đã học vẫn còn ở trong đầu mình. Sợ nhất là đến gần lúc thi tự nhiên... quên sạch!

Mình vừa chiến xong mấy đề Toán năm trước, cả chính thức lẫn dự bị, cũng không khó lắm. Mình sẽ làm được, đúng không? Cố lên!!!

Mình với con Huyền vẫn dỗi nhau. Thật ngớ ngẩn, nhưng chờ đấy mà mình làm lành trước nhớ, xì!


Ngày… tháng… năm…

Hôm nay là ngày mặc đồng phục lớp. Mình chả thích mặc váy, cơ mà nhìn cảnh 37 đứa con gái bắt một thằng con trai duy nhất ra hành lang đứng canh cửa để thay đồng phục mà mình chết cười. Các bạn mặc váy trông xinh thế cơ chứ, cả mình cũng xinh, hớ hớ. NHƯNG MÀ... trời ạ... xinh để làm gì... khi mà mình phải làm cái trò đáng xấu hổ thế này... Đường đường một đứa như mình, như mình, mà lại phải đứng trước cửa WC nam, chào từng đứa một bước ra từ WC: "Em chào anh ạ!" suốt 15 phút ra chơi, huhu. Mà người cuối cùng ra không ai khác lại là bạn í ấy nữa chứ, khác gì đeo mo vào mặt không? THỀ KHÔNG BAO GIỜ CHƠI CÁI TRÒ OẲN TÙ TÌ SAI KHIẾN NÀY NỮA!!!

Minh Anh mới chôm được từ con bạn nó bên trường X đề cương Sinh 100 câu trắc nghiệm. Nghe nói cô giáo bên ấy bảo chỉ cần học 100 câu này là đủ, thi kiểu gì ít nhất cũng được 8. Mà 8 là ước mơ lắm rồi ấy! Có gì mai photo về tham khảo. À, nhớ phải đăng kí thi thử Đại học ở Chùa Bộc nữa chứ, không nhanh hết phiếu là toi. Nhìn cái chồng đề Toán thầy mới phát cho mà mình phát ớn. Cố lên thôi, còn hai tháng nữa thì tha hồ mà chơi.

Ngày… tháng… năm…

Mình không hề muốn viết ra dòng này, cơ mà mình vẫn phải viết: Hôm nay là buổi học cuối cùng mất rồi, huhu. Mình không bao giờ được làm học sinh nữa đâu, hết ngày mai mình thành đứa... thất học mất rồi. Đã thất tình, thất nghiệp giờ lại thêm thất học không nơi nào dung túng. Mình thật khổ quá đi mà, òa òa.

Sáng nay mình cố tình đi học muộn. Mấy lần trước đi muộn mình toàn trèo cổng sau nên thoát cả. Hôm nay muốn thử cảm giác “được” chú Khanh bảo vệ ghi sổ thế nào. Bus đến chậm, kệ. Còn một đoạn nữa mới đến trường mà đã nghe tiếng trống, kệ. Chưa lúc nào mình dám nhởn nhơ thế này. Thế mà đến nơi, haizz, cả một lố đi học muộn. Đến lúc hỏi tên để ghi sổ, hóa ra toàn một lũ lớp 12. Thế là chú Khanh cười cho cả lũ đi qua, hơ hơ. May cho mấy đứa lớp 11 lẫn vào nhé. Đấy, muốn bị ghi sổ một lần mà cũng không được, đúng là số con ruồi.

Tiết học cuối cùng là tiết Toán. Mọi ngày mình cũng chả ưa ông thầy dạy Toán mấy, thế nhưng hôm nay lại muốn... học thêm tiết sáu. Thầy nói hôm nay đứa nào phải lên bảng làm bài cuối cùng, đứa ấy sau này chắc chắc làm giáo viên dạy Toán. Thằng Thắng bị tóm, xem chừng nó cũng có tương lai lắm lắm.

Trưa nay không về nhà, ở lại ăn mì tôm chanh lần cuối với tư cách học sinh trường mình. Mì tôm chanh ăn ở trường mình là ngon nhất, thiếu đi mấy cây cọ với cái ghế đá, cái bếp lò là mất hẳn vị ngon. Thảo nào có mấy anh chị lên Đại học rồi vẫn về trường ăn mì. Ăn xong rồi thì ra hành lang lớp mình hóng gió. Cây xanh ngút mắt, nhìn ra cả phía sân vận động. Bỗng dưng muốn khóc.

Con Huyền vẫn không thấy nói năng gì, mình nhớ nó...

Lễ sơ kết cuối năm học.

Từ sáng sớm, trường đã đông nghẹt người. Xem ra hôm nay không có học sinh lớp 12 nào vắng mặt, mà cũng chưa bao giờ tụi nó lại mặc đồng phục… đầy đủ như thế. Đứa nào đứa nấy cười tươi rạng rỡ, hôm nay trời đẹp thế cơ mà. Nắng vàng ruộm, ửng lên những sắc đỏ chói chang của hàng phượng, trời xanh ngắt lãng đãng vài dải mây trắng. Ôi, đời học sinh.

Cô hiệu trưởng thông báo hôm nay lớp 12 sẽ ngồi ở khu giữa, đối diện sân khấu, hai khối kia ngồi hai bên. Thật chả khác gì mấy nhóc lớp 10 hôm khai giảng. Tiếng cười đùa, nhốn nháo, la ó, nói chung đủ cả. Chú bảo vệ với thầy hiệu phó lại được một hôm bở hơi tai, nói khản cả giọng mà chỉ được chốc lát lại đâu vào đấy.

Linh đã đến từ sớm, nó có ý ngóng Huyền, nhưng chờ mãi không thấy con bạn đâu. Đến khi buổi lễ bắt đầu được một lúc mới thấy Huyền lò dò đến. “Chậc, cứ tưởng nó làm sao, mình đúng là chỉ được cái lo xa.” - Linh thở phào, thầm nghĩ - “mà mình đang dỗi nó cơ mà, lo cho nó làm gì chứ”, nghĩ thế Linh lại quay ngoắt lên trên.

Buổi tổng kết giống hệt như mọi năm, cũng có cô hiệu trưởng phát biểu, cũng có học sinh đại diện lên bày tỏ, nhưng hôm nay Linh không còn ngáp ruồi hay ngó nhìn các anh chị lớp 12 mà cười thầm nữa. Vì chính nó đang ở trong vị trí ấy, ngay lúc này đây. Linh im lặng, trong lòng trùng xuống. Thấp thoáng, bên lớp C hình như có đứa khóc…

Rồi tất cả cũng kết thúc. Tụi lớp 10, lớp 11 đã trốn về hết, lớp đã lên xe đi chơi, lớp đi ăn uống. Bọn nó còn cả một mùa hè dài đấy hứng khởi đang chờ đợi. Sân trường chỉ toàn là 12.

Huyền kéo mấy đứa ra cổng trường, lúc sau quay lại, đứa nào cũng ôm một bó hướng dương lớn,  rực rỡ trong nắng đầu hè. Nó cầm riêng một bông, chạy tới kéo tay Linh:

-       Đây, của cô đây, tôi chọn riêng cho cô đấy nhớ!

-       Ơ nhưng mà…

-       Nhưng nhị cái gì, hôm đấy tao phải đi đặt hoa cho lớp, xa lắm, nên mới đến muộn. Tao muốn xin lỗi mày, cơ mà lớp trưởng bắt tao giữ bí mật chuyện hoa hoét nên tao mới không nói, hí hí.

-       Xì, có thế mà…

-       Có thế mà làm sao, làm sao? Dỗi cơ đấy. À à à mà tao quên chưa kể cho mày nghe. Sáng nay tao gặp bạn thần tượng của bọn mình, với một em lớp 11.

-       Hả??? CÁI GÌ??? Bạn ấy làm gì với em lớp 11???

-       Cứ từ từ. Thì em ấy bảo em ấy thích bạn ý, cơ mà bạn ấy nói bạn ấy hiện tại chỉ muốn chú tâm đến học tập, rồi thì bạn ý thích người khác rồi…

-       Ố ồ, tin hot à nha, đúng là thần tượng của tụi mình có khác, trả lời khéo quá cơ.

-Hai con hâm kia, ra chụp ảnh nhanh nhanh lên!!! – Tiếng gọi của lớp trưởng thất thanh như... cháy trường thi làm hai con nhỏ giật mình, chạy le te chen vào giữa hàng.

37 đứa con gái cùng một thằng con trai, đứa nào cũng cầm một bông hướng dương, cười toe toét rạng rỡ như ánh mặt trời. Không hiểu còn lúc nào bọn nó được ở bên nhau và cười tươi như thế nữa không... Mấy bé lớp 11 mang đến tặng mấy chùm bóng bay cũng bị kéo vào nhờ chụp ảnh. Thả bong bóng và tung hoa lên trời, lớp 12 hát nghêu ngao bài hát quen thuộc: “Trăm phần trăm, trăm phần trăm, chúng em sẽ đỗ trăm phần trăm...”

Hãy cứ hát mãi và cười mãi như thế nhé, 12 ơi…

Hãy cứ là những bông hướng dương rực rỡ…

Vì phía trước các bạn là cả tháng 7 đầy cam go…

Và một tương lai rực rỡ.

Trường học lúc nào cũng vậy, những ngày cuối năm...

Không thể thiếu nhau

Quân nhớ cái cách Nhã chun mũi, phàn nàn mái tóc Quân, nhớ cái mùi hương nước xịt tóc mà Nhã đã dùng để xử lí cái mái tóc ấy.
“Quân hiểu là mình không thiếu Quân được mà…” - Đó là những lời cuối cùng của Nhã mà Quân còn đọc đến…
***
- Thằng hâm. Thằng điên. Ngốc, bấn loạn!!!
- Mày có thôi sỉ vả tao đi không hả?
Quân tức mình hét lại. Đạt đã mắng nó hơn một tiếng đồng hồ sau khi nghe nó báo tỉnh bơ: “Tao không thích Nhã nữa!”. Đạt lúc này đang bấm cell một cách điên cuồng, nó đã làm như thế suốt trong khi mắng Quân. Bên kia đầu dây, tiếng nói vô hồn lặp đi lặp lại: “Thuê bao quý khách vừa gọi…”. Đạt xách ba lô bỏ ra ngoài, không quên cảnh báo:
- Nhã mà có chuyện gì tao giết mày!
Quân mặc kệ. Đó chỉ là cảm xúc tức thời thôi. Nhã lại vốn là người đa cảm, có thể shock một chút, một chút thôi, rồi sẽ qua ngay mà… Tại sao Đạt lại làm lớn chuyện lên như thế?!
Quân quen Nhã 5 năm trời, từ lúc mới vào cấp 3. Bữa đó nó và đám bạn thân, có cả Đạt, đến một quán nhỏ để họp mặt. Khi cô bé nhân viên ra ghi order, Đạt bỗng rú lên vui sướng. Hóa ra Nhã ngày xưa là hàng xóm của nó, sau này gia đình chuyển ra Bắc nên mất liên lạc, bây giờ bỗng gặp lại ở nơi làm thêm của cô bé. Đạt kéo Nhã xuống trò chuyện. Nhã thật sự là một cô gái thú vị, không nổi bật, không xinh đẹp, không hóm hỉnh, không quá dịu dàng, nhưng thú vị. Quân đã hẹn Nhã đi chơi sau lần gặp gỡ bất ngờ đó. Rồi nó tỏ tình với Nhã, trong một ngày nắng gay gắt. Quân biết Nhã thích nó. Quân cũng biết Đạt có tình cảm đặc biệt với Nhã. Nhưng Quân càng biết nó cũng muốn có Nhã ở bên. Và, dù sao thì Nhã đã đồng ý chọn nó, Đạt không thể nói gì được. May mắn thay, Đạt đã chọn cách xem mọi chuyện là bình thường, nó vẫn chơi với Quân và Nhã như không có gì xảy ra, như thể nó chưa bao giờ dành tình cảm nồng nhiệt cho Nhã suốt cả thời thơ ấu vậy.
Nhã thương Quân tha thiết. Cô bé luôn tìm mọi cách làm cho Quân vui. Tuy vậy, ở bên những người khác, Nhã ít cười, hầu như là không. Nhã chỉ dành những nụ cười của mình cho riêng Quân mà thôi. Đã nhiều người bảo với Quân là Nhã nhàm chán, Nhã kiêu. Họ bảo Quân mà quen với Nhã thì quá là uổng phí, Quân là một đứa con trai nổi bật, không như Nhã, cô gái vừa từ Bắc vào đầy e ngại và sống cô lập. Nhưng Quân mặc kệ, nó hay đến thăm Nhã ở quán trà Nhã làm thêm sau giờ học, nó thích ngồi ở một góc và ngắm nhìn cô bé lăng xăng ghi order, bưng bê. Nhã của Quân luôn như vậy, chỉ cười những lúc cần phải cười. Luôn nhẹ nhàng thoang thoảng.
Bởi thế mà Quân chán. Ừ, tự nhiên một buổi sáng tỉnh dậy, Quân xem tin nhắn của Nhã vừa send đến, chúc Quân một ngày tốt lành. Rồi Quân reply lại, một cách vô thức.
“Nếu không có Quân, Nhã có sao không?” Tin tiếp theo send đến gần như ngay tức thì. Người gửi có lẽ đã hỏang hốt trả lời ngay, mong biết được ý nghĩa của câu hỏi vu vơ trên. “Quân hiểu là mình không thể thiếu Quân được mà." - Câu trả lời đầy tính phụ thuộc. Quân quyết định chấm dứt tại đây. 5 năm là quá đủ cho cái gọi là tình cảm của Quân và Nhã. Nhưng không bao giờ Quân nói thẳng ra: “Mình chia tay đi!”, nó chọn cách trốn tránh. 5 năm quen nhau đã giúp cho Quân hiểu Nhã là một người dễ tan vỡ, như thủy tinh. Nó sợ nói thẳng thừng sẽ làm cho Nhã shock và không gượng nổi. Nó mặc những sms, những cuộc gọi, những lần tìm gặp của Nhã, nó thôi lui tới nơi Nhã làm việc. May mắn là hai đứa không học cùng trường, điều đó càng khiến cho chủ tâm của Quân được thuận lợi.

- Mày nói cho tao biết, Nhã đi đâu rồi?

Quân im lặng, lòng nó cũng như đang có lửa đốt. Đạt cứ hỏi dồn dập làm nó càng thêm rối rắm. Sau một thời gian cứu vãn vô vọng, Nhã lặng thinh với Quân, nhưng Đạt thì không đồng ý lặng thinh như vậy. Nó đâm ra ức chế với thằng bạn thân vì cách cư xử thật tồi với Nhã. Nhã bỗng biến đi đâu mất, không đứa nào trong tụi nó biết. Đạt tìm Nhã khắp nơi, nó gọi ra Bắc, nói năng khéo thế nào chẳng biết để hỏi dò gia đình Nhã xem cô bé có đang ở đó không, nhưng không có. Nhã không về Hà Nội nghỉ hè. Chủ tiệm trà bảo Nhã xin nghỉ phép vài tuần, anh cũng không biết cô đi đâu. Lúc này Quân mới thấy bồn chồn, điện thọai tắt, hoặc đã đổi số, Nhã đã đi đâu? Cô bé đã xuất hiện đột ngột trong đời nó vào một ngày nó đi chơi với hội bạn. Bây giờ cô lại biến mất, cũng đột ngột như vậy. Nhã không phải là một cơn gió để đơn thuần tan vào không khí, Nhã đã phụ thuộc vào Quân, nhưng lúc cần, không phải cô không thể bứt ra được. Nụ cười của Nhã đã in vào tâm trí Quân.

Quân cay đắng nhận ra, khi nó hỏi Nhã rằng nếu thiếu nó, Nhã có sao không, nó đã quên mất chiều ngược lại, nếu thiếu Nhã, nó sẽ thế nào? Và cả Đạt nữa, khi Quân lấy đi Nhã, Đạt đã chọn cách đồng ý, để duy trì tình bạn với nó, chôn tình cảm ấu thơ vào sâu trong lòng. Vậy mà Quân đã khiến cho Đạt mất cả tình bạn ấy và mất cả Nhã nữa…

Rồi Đạt cũng đi đâu mất.

Một mùa hè gay gắt với Quân, sự thiếu vắng khiến nó thấy cồn cào. Họ đã đi đâu rồi? Thiếu họ, có lẽ Quân sẽ “có sao” nhiều lắm. Đó là điều mà nó đã không lường trước được. Hơn một tuần sau khi Đạt biến mất, Quân đang bước đi trên những con đường Sài Gòn một chiều nắng gắt. Nắng chiếu thẳng vào mặt nó, vào tay nó, vào mái tóc con trai dựng lên chia chỉa một cách bất trị, mái tóc mà Nhã đã bao lần vuốt, ép nó xuống một cách vô vọng. Quân nhớ cái cách Nhã chun mũi, phàn nàn mái tóc Quân, nhớ cái mùi hương nước xịt tóc mà Nhã đã dùng để xử lí cái mái tóc ấy. Nắng cứ vây tỏa khắp nơi không thương tiếc, nóng một cách bức bối. Và Quân cũng nhớ cái ngày mà nó tỏ tình với Nhã cũng là một ngày nắng gay gắt thế này của một mùa hè 5 năm trước. Khi Nhã mỉm cười và đưa bàn tay nhỏ nhắn cho Quân nắm lấy, Nhã vừa bước đi bên Quân, vừa dùng bàn tay kia cầm cốc trà sữa, luôn miệng than nóng. Rồi Nhã nói với Quân rằng nếu có dịp, Nhã sẽ lên Đà Lạt tránh cái nắng Sài Gòn, Nhã không thích tránh nắng ngoài Hà Nội vì cái lạnh của Hà Nội là cái rét muốt lạnh giá, vô tình, còn Đà Lạt thì sự mát dịu nhẹ nhàng như ôm lấy thân thể những cư dân phố núi. Ấy vậy mà 5 năm quen nó, Nhã đã gác lại cái mong muốn đó, chỉ để ở bên nó, làm cho nó vui lòng với những chuyến đi chơi vòng quanh Sài Gòn nắng gắt. Có lẽ trong Nhã chưa bao giờ nguôi đi ước mơ về Đà Lạt… Quân sững lại, lúc này nó đang đứng trên vỉa hè một con đường đầy cây me. Đường phố ban trưa vắng vẻ, chỉ có từng đợt gió ào ạt thổi lá me xóay vòng dưới chân nó. Tại sao nó lại quên được nhỉ?

Suốt chặng đường xe vượt đèo lên Đà Lạt, Quân nghĩ ngợt rất lung. Nhỡ nó đóan sai thì sao? Nhỡ Nhã không ở đấy thì sao? Mà giả sử có ở đó, làm sao nó biết được Nhã đang ở đâu trong phố núi bé nhỏ tĩnh lặng được chứ? Cái ba lô nhỏ đựng đầy những thứ nó quơ vội vàng cho chuyến hành trình đột xuất nằm im bên cạnh. Xe dừng lại, Quân nửa muốn bước xuống, nửa muốn ngồi lại chờ khi xe quay đầu về lại Sài Gòn, nhưng cuối cùng nó bước xuống. Đà Lạt dịu mát, một luồng gió se se lạnh làm cho nó co người lại, nó đã quên đem theo áo khoác rồi. Không có Nhã ở bên chăm sóc, nó đâm ra vụng về, ngốc nghếch. Bất chợt, Quân đi ngang qua một quán trà nhỏ, trông rất sạch sẽ. Nó bước vào, định làm một tách trà cho ấm người và trong lòng bỗng nhóm lên một hy vọng…

Cô gái phục vụ bước ra ghi order cho Quân, nó gọi một tách trà nhài. Cô cười thật tươi, má ửng hồng vì cái lạnh. Quân cười thầm một mình, sao nó có thể hy vọng một điều viển vông như vậy được nhỉ?! Nhã lên đây là để tránh Quân, chứ đâu phải lên đây để tìm việc làm ngày hè. Nó nhấp tách trà nóng hổi, mùi hương nhè nhẹ xoa dịu nó. Rồi một cơn gió lành lạnh lùa vào trong tiệm, cánh cửa kính vừa mở ra. Có người lách vào trong, giọng rối rít:
- Ôi lạnh quá, em mua thêm nhài về rồi nè chị Hương. Đạt giúp em xách, nặng…
Tiếng nói im bặt. Quân đang đứng dậy. Nhìn Nhã và Đạt đang đứng ngay cửa. Nó cười, lúng túng:
- May quá, biết được hai người vẫn bình yên thế này thiệt là an tâm…
Rồi Quân xách ba lô lên, để tiền lên bàn, bước ra ngoài, nín thở khi đi ngang Nhã. Nó không muốn ngửi thấy mùi hương của Nhã, nó sợ sẽ không thể kìm lòng được mất… Bước được một nửa con dốc, lòng Quân vẫn thầm mong Nhã sẽ gọi nó lại, như ngày xưa, nhưng không, phố núi vẫn lặng thinh…
***
8h tối.
Tiếng những chú lơ xe vang vang cả bến đỗ. Quân vội vã leo lên chuyến xe ghi chữ “Đà Lạt – Lâm Đồng – Thành phố Hồ Chí Minh”, chọn hàng ghế cuối cùng. Nó nhìn vội những ánh đèn Đà Lạt lần cuối trước khi xe lăn bánh. Lúc bắt đầu di chuyển, một tiếng gọi giật lại, hình như ai đó bị trễ chuyến xe. “Thật là hậu đậu!" - Quân thầm nghĩ, mắt vẫn không ngừng nhìn ra cửa kính. Xe dừng lại cho người đó bước lên. Rồi ai đó ngồi xuống cạnh Quân, ba lô túi xách lỉnh kỉnh. Quân mệt mỏi đến mức chẳng thèm quay lại nhìn. Người đó đang hí hoáy bấm điện thoại. Tiếng chuông khẽ ngân lên, Quân mở xem sms.
“Nếu thiếu Nhã, Quân có sao không?”
“Có. Nhã hiểu là Quân không thể thiếu Nhã được mà. Nhưng bây giờ, Đạt là người tốt hơn cho Nhã, cậu ấy không tệ như Quân. Mong Nhã hạnh phúc.”
Quân bấm send. Những tiếng tít tít phát ra từ người kia làm cho Quân phát bực, sao không tế nhị tắt chuông bàn phím đi nhỉ. Rồi nó chờ khỏang 5’, không thấy hồi âm. Quân ngập ngừng bấm cell lần cuối :
“Quân yêu Nhã mất rồi.”
Xong, nó tắt máy. Nhìn mải mê khung cửa kính mờ sương, 5 năm rồi nó mới bảo là nó yêu Nhã, tuy vậy lại trong cái hoàn cảnh kì cục này. Quân khẽ giật mình ngửi thấy hương lài phảng phất ngay mũi nó. Một mái tóc mượt mà đang nghiêng nghiêng trên vai Quân. Gương mặt thân quen hiện lên trên cửa kính xe, ẩn sau lớp sương mù. Quân quay sang, nó dịu dàng vuốt tóc Nhã, mân mê gương mặt mà nó đã trốn tránh lâu lắm rồi. Điện thọai lại ngân lên. Từ Đạt.
“Mày là một thằng ngốc, Nhã không thể thiếu mày được. Lần này mà mày còn hâm như thế nữa là tao giết mày thật đấy ngốc ạ."
Nó mỉm cười. Bên cạnh nó, Nhã nhắm mắt, bình yên, khuôn miệng thì thầm nho nhỏ:
- Nhã đã luôn chờ Quân, Nhã biết Quân sẽ hiểu là tụi mình không thể thiếu nhau được mà…

Các Thì Trong Tiếng Anh

* The Past Tense 1) Simple past (thì quá khứ đơn ): [S + V2 ]
a. Chức năng:
(Dùng khi hành động bắt đầu và kết thúc có thời gian xác định. )
v Diễn tả 1 hành động đã kết thúc tạI một thờI điểm xác định hay 1 thờI gian đặc biệt trong quá khứ.
Ví dụ: He broke up his love on December 25, 2007.
v Xảy ra tạI một thờI kỳ (khoảng thờI gian ) xác định trong qúa khứ
Ví dụ: They fell in love with together in the Autumn 2007.
v Diễn tả một chuỗI hành động
Ví dụ: Yesterday, he got up late. In addition, He forgot about his wallet and his house key at home. Therefore, he walked to school.
v Diễn tả những hành động xảy ra đồng thờI
Ex: He left the room as I entered it.
v Diễn tả một thói quen trong quá khứ dùng vớI “used to” hoặc “would”
Ví dụ: When I was a child, I used to taking a shower twice a week.
Ví dụ: When I was a child, I would take a shower twice a week.
v Diễn tả một sự thật trong quá khứ.
Ví dụ: Hàn Mạc Tử died of leprosy.
v Hành động hoặc trạng thái có thể xảy ra một lần hoặc lặp đi lặp lại.
Ví dụ: She send many letters to her boy friend every day.

b. Các công thức khác:
Used to + Vbare = đã từng …
Ví dụ: When I was 14 years old, I used to swim 100 meter per a minute.
Be used to + V_ing/ Noun = quen vớI …
Ví dụ: He is used to chatting with his friends everyday.
Get used to + V_ing/ Noun = quen (dần ) vớI …
Ví dụ: He got used to his new life.
Be used for + V_ing = được dùng để …
Ví dụ: A knife is used for cutting (a food, vegetable, meat, … ) by cooker.
Be used to + Vbare = được dùng để …
Ví dụ: This is the knife which was used to kill this woman.
Use to = not … any more = no longer

Ex: He used to smoke 10 cigarette a day = He no longer smokes 10 cigarette a day = He does not smoke 10 cigarette anymore.

2) Past continuous (quá khứ tiếp diễn ): [S + was/were + V_ing ]

  1. Chức năng:
v Diễn tả hành động xảy ra tạm thờI
Ví dụ: I often go to school by bus, but this morning, I was going to school by taxi.
v Diễn tả hành động đang xảy ra hoặc đã dừng lạI và đã bắt đầu lập lại.
Ex: They were working on the project for two years.
v Dùng always trong quá khứ tiếp diễn để diễn tả sự tức giận về một hành động xảy ra trong quá khứ (bày tỏ cảm giác vớI sự việc đang diễn ra trong quá khứ )
Ex: He was always making elementary mistake.
v Diễn tả một hành động đang xảy ra tạI một thơì điểm cụ thể trong quá khứ
Ví dụ: Last night, at 8:00, he was watching TV.
v Diễn tả một hành động đang xảy ra tạI một khoảng thờI gian xác định trong quá khứ.
Ví dụ: He couldn’t kill that person. He and I were staying with together through the night.
v Dùng để diễn tả bốI cảnh cuả một câu chuyện (thường được dùng ở đầu câu chuyện ).

  1. Các cụm từ chỉ thờI gian (Time expressions with the simple past ):yesterday, the day before yesterday, this morning, this afternoon, last night, last week, last month, last year, recently, a few, several, many years ago, a long time ago, a while ago, how long ago, just now, in + time, …

  1. Lưu ý:
  • Hành động trong thì quá khứ tiếp diễn có thể đã hoặc có thể là chưa kết thúc (The simple past implies the completion of an event. The past continuous often emphasizes the activity or process. The past continuous activity may or may not have been completed. )
Ex: He was writing a letter in the library when the lights went out.
  • Dùng thì quá khứ tiếp diễn ở đầu câu chuyện để mô tả bốI cảnh cuả câu chuyện, dùng thì quá khứ đơn để mô tả sự kiện chính.

3) Past Perfect (quá khứ hoàn thành ): [S+ had + V3 ]
    1. Chức năng:
v Diễn tả một hành động xảy ra trước một hành động khác trong quá khứ. Trong câu thường có 2 hành động: Dùng Past perfect cho sự kiện ban đầuSimple past cho sự kiện thứ 2. (phảI có 1 hành động đi trước và 1 hành động theo sau )
Ex: The police came when the robber had gone away.
v Diễn tả trạng thái đã từng tồn tạI một thờI gian trong quá khứ nhưng đã chấm dứt trước hiện tạI (không còn lien hệ gì đến hiện tạI ).
Ex: John had lived in New York for 10 years before he moved to Vietnam.
v Dùng để mô tả hành động trước một thờI gian xác định trong quá khứ.
Ex: I had watched TV before 10 o’clock last night.
v Để bày tỏ một kết luận (giống thì past perfect continuous )

    1. Cụm từ chỉ thờI gian (Time express ): After, before, when, until, by the time, … (có thể thay after và before bằng when )

    1. Trạng từ chỉ thờI gian (Adverb clause of time ): Các trạng từ dùng trong thì Past Perfect giống vớI các trạng từ dung trong thì Present Perfect: Just, ever, never, yet, so far, how long, recently, once time, twice times, in the last year, …
    2. Lưu ý:
ü Đôi khi có thể thay Past Perfect thành Simple Past (nhưng không làm thay đổI ý nghiã cuả câu )
Ex: I had had dinner before I went to bed = I had dinner before I went to bed (đọc vẫn hiểu cái nào xảy ra trước, cái nào xảy ra sau )

4) Past perfect continuous (quá khứ hoàn thành tiếp diễn ): [S + had + been + V_ing ]
  1. Chức năng:
v Để diễn tả một hành động xảy ra trước 1 hành động khác trong quá khứ (nhấn mạnh sự tiếp diễn ): Dùng thì quá khứ hoàn thành tiếp diễn cho hành động thứ 1, dùng thì quá khứ cho hành động thứ 2.
Ví dụ: When Maria had been getting sick, Marta got sick too (they are twinborn children. )
v Để diễn tả sự kéo dài cuả một hành động trong quá khứ đến một thờI điểm hoặc một hành động khác cũng trong quá khứ.
Ví dụ: I had not been meeting him until I came to the Thanh’s party last night.

  1. Cụm từ chỉ thờI gian (Time express ):
Dùng ForSince để trình bày một tình huống nào đó kéo dài được bao lâu trước tình huống và sự kiện thứ 2.
  1. Lưu ý:
ü Không dùng thì Past Perfect Continous cho động từ to be: không có dạng Had been being. Thay vào đó ta dùng had been.
ü Có thể thay thì này bằng Past Perfect (vì thì Past Perfect continuous ít được sử dụng đến )


*The Present Tense*


1) Simple present (thì hiện tạI đơn ): [S + Vbare/ V_s/ V_es ]

  1. Chức năng:
v Dùng để diễn tả hành động lập đi lập lạI (repeatedly ). Những sự kiện, hành động này có thể là sở thích cá nhân (personal habits ); thói quen thường ngày (routines ); hoặc một thờI gian biểu (timetable = scheduled events )
Ví dụ: She likes to listening to music in her free time.
v Dùng để nói về 1 thông tin có thật (factual information ) như: sự thật hiển nhiên, sự thật cuả khoa học, hoặc một sự định nghiã.
Ví dụ: The Earth revolves about the Sun.
Ghi chú: revolves about = turn around
revolves around = focus on
  1. Động từ trạng thái (stative verb ) vớI thì hiện tạI đơn (simple present ):
Dùng thì simple present vớI động từ trạng thái để nói về trạng thái hoặc điều kiện. Gồm: be, have, seem, like, want, know, understand, mean, believe, own, và belong, …

  1. Trạng từ tần suất (Adverbs of frequency ) vớI thì hiện tạI đơn (simple present ):
Dùng trạng từ tần suất vớI thì hiện tạI đơn để diễn tả một điều gì đó có thường xảy ra hay không
Vị trí:
Ø Trạng từ tần suất thường đứng trước động từ thường, đứng sau be
Ø Ở thể phủ định, hầu hết các adverbs of frequency đứng trước be + not hoặc do/does + not. Chỉ có always là đứng sau
Ø Trường hợp đặc biệt: chỉ có stillsometimes mớI đứng ở vị trí be still not hoặc be sometimes not.

2) The present continuous (thì hiện taị tiếp diễn ): [S + am/is/are + V_ing ]
a. Chức năng:
v Diễn tả một hành động tạm thờI (temporary situation )
Ex: I take a bus everyday but today I’m taking a taxi
v Diễn tả một sự thay đổI về trạng thái hay điều kiện nào đó.
Ex: It is getting hotter and hotter
He is getting angry
v Diễn tả một hành động xảy ra liên tục trong một giai đoạn nào đó.
Ex: A: Tuần sau, thứ ba, đi chơi vớI tao được không?
B: Không được, tuần sau tao bận làm việc cả tuần luôn rồi.
(ĐốI vớI câu trả lờI đó, ta dùng ở thì hiện tạI tiếp diễn vì nó diễn tả một hành động xảy ra trong một khoảng thờI gian xác định )
v Diễn tả một kế hoạch hành động trong tương lai (future plan ) hoặc một ý định cho tương lai.
Ex: A: Thứ bảy này mày tính làm gì?
B: Tao tính đi Vũng Tàu chơi.
v Diễn tả một hành động và một tiến trình xảy ra chính xác tạI thờI điểm đang nói (Actions in progress at the moment of speaking ). Dùng time expressions: now hoặc right now để nhấn mạnh.
Ex: A: What are you doing?
B: I’m watching TV
v Diễn tả một hành động hoặc một tiến trình xảy ra xung quanh thờI điểm đang nói. Dùng this week hoặc these day để diễn tả hành động đang xảy ra.
Ex: A: Hiện giờ bạn đang học ở trường nào vậy?
B: Mình đang học tạI Marie Curie.

b. Động từ trạng thái (stative verb ) vớI thì hiện tạI tiếp diễn:
Không dùng stative verb ở thì tiếp diễn ngoạI trừ trường hợp những từ đó mang nghiã hành động.
Mang nghiã trạng thái (stative ): là những hoạt động cuả não bộ mà bạn không chủ đích (không chủ động, không có ý định làm ) thực hiện: suy nghĩ (think ), vị cuả một món súp làm bạn cảm thấy mặn (taste ), mùi hôi cuả rác (smell ), …
Mang nghiã hành động (action ): khi ta chủ đích làm một cái gì đó, ví dụ như: nếm thức ăn (taste ), ngửI một bông hoa (smell ), mơ tưởng đến ai đó (think ), …
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như một động từ mang nghiã trạng thái nhưng bạn lạI chia ở thì tiếp diễn? Ví dụ: Trường hợp như là bạn ngửI thấy mùi rác ở đâu đây: thì chữ smell lúc này không chia tiếp diễn vì nó là cảm nhận cuả khứu giác, nếu chia ở tiếp diễn thì có nghiã ý cuả bạn muốn nói là: Bạn đưa cái mũi vào trong cái đống rác để “thưởng thức” mùi hôi cuả nó à!

c. Trạng từ tần suất (Adverbs of frequency ) vớI thì hiện tạI tiếp diễn:
Dùng trạng từ tần suất sau vớI thì hiện tạI tiếp diễn để bày tỏ sự than phiền: always, constantly, continually và forever.
Ex: The boy is always asking me for candies. (Sao cái thằng này cứ đòi ăn kẹo hoài vậy trờI )

3) The present perfect (thì hiện tại hoàn thành ): [S + have/has + V3 ]
  1. Chức năng:
v Diễn tả một hành động vưà mớI kết thúc
Ví dụ: I have just finished my homework.
v Diễn tả một hành động hoặc trạng thái xảy ra nhưng không có thờI gian xác định trong quá khứ.
Ví dụ: I have studied in China.
v Để nói về hành động hoặc trạng thái bắt đầu trong quá khứ và tiếp tục ở hiện tạI, có thể là tiếp tục đến tương lai (Dùng để kết nốI quá khứ và hiện tạI ).
Ví dụ: I have used Microsoft Paint program to draw a lot of pictures.

Câu Điều Kiện














(Conditionals)

I- Mấy lưu ý về câu điều kiện:



vCâu điều kiện gồm có hai phần: Một phần nêu lên điều kiện và một phần còn lại nêu lên kết quả hay được gọi là mệnh đề chỉ điều kiện và mệnh đề chỉ kết quả.

Ví dụ: If it rains, I will stay at home.
You will pass the exam if you work hard.

vHai mệnh đề trong câu điều kiện có thể đổi chỗ được cho nhau

Ví dụ: You will pass the exam if you work hard.




II- Các loại câu điều kiện:



Type 1: Điều kiện có thể xảy ra ở hiện tại hoặc tương lai.

IF    S   + V (hiện tại) , S + WILL ( CAN, MAY) + V (nguyên mẫu)
Ví dụ: If I have enough money, I will buy a new car.
(Simple present + simple Future)



Type 2: Điều kiện không thể xảy ra ở hiện tại hoặc tương lai -ước muốn ở hiện tại. (Nhưng thực tế khổng thể xảy ra được).

IF S   + V (quá khứ) , S + WOULD ( COULD, MIGHT ) + V (nguyên mẫu)


Ví dụ: If I had millions of US dollars now, I would give you a half.
( I have some money only now)

If I were the president, I would build more hospitals.
(Simple present + future Future (would))



Chú ý: Ở câu điều kiện loại 2 (Type 2), trong vế "IF", to be của các ngôi chia giống nhau và là từ "were", chứ không phải "was".



Type 3: Điều kiện không thể xảy ra trong quá khứ - mang tính ước muốn trong quá khứ. (nhưng thực tế khổng thể xảy ra được).

IF S   +HAD +P.P , S + WOULD ( COULD, MIGHT ) HAVE + P.P

Ví dụ: If they had had enough money, they would have bought that villa.
[Past Perfect + Perfect Conditional]

If we had found him earlier, we might/could saved his life.

LƯU Ý:
+ Bên mệnh đề có if, chữ had trong loại 3, chữ were trong loại 2 và chữ should trong loại 1 có thể đem ra đầu câu thế cho if.
( chữ should đôi khi có thể dùng trong loại 1 với nghĩa làm cho câu mơ hồ hơn)
Ví dụ:
- If he should call, …. ( nếu mà anh ta có gọi, …    ) => không biết có gọi hay không
= Should he call,…. ( nếu mà anh ta có gọi, …     )
- If I were you, …
= Were I you, ….
- If she had gone there, …..
= Had she gone there,…..

Type 4: Câu điều kiện Hỗn hợp:


Trong tiếng Anh có nhiều cách khác nhau được dùng diễn tả điều kiện trong mệnh đề chỉ điều kiện với "If". Ngoài 3 loại chính nêu trên, một số loại sau cũng được sử dụng trong giao tiếp và ngôn ngữ viết:

1- Type 3 + Type 2:
Ví dụ: If he worked harder at school, he would be a student now.
(He is not a student now)
If I had taken his advice, I would be rich now.



Câu điều kiện ở dạng đảo.
- Trong tiếng Anh câu điều kiện loại 2/3, Type 2 và Type 3 thường được dùng ở dạng đảo.

Ví dụ: Were I the president, I would build more hospitals.
Had I taken his advice, I would be rich now.



If not = Unless.
- Unless cũng thường được dùng trong câu điều kiện - lúc đó Unless = If not.

Ví dụ: Unless we start at once, we will be late.
If we don't start at once we will be late.

Unless you study hard, you won't pass the exams.
If you don't study hard, you won't pass the exams.

thptbavi.net / thpt Ba Vì

http://thptbavi.net/

http://thptbavi.net/
          Sân Chơi của  2 trường lân cận THPT Nội Trú và THPT Ba Tại/ Ba Vì. Một sân chơi bổ ích. Các bạn hãy đăng kí thành viên và xậy dựng tính đoàn kết ở trong và ngoài trường. Liên kết tìm việc làm và tham khảo ý kiến hướng - cách học phù hợp từ các đàn anh đàn chị đi trước. Cựu học sinh có thể nói chuyện họp mặt off line, hiện website chưa đc hoàn thiện vì chưa có thời gian cập nhật thêm ảnh của nhà trường, 



       Mong các thầy cô và các bạn tham gia và liên hệ với admin để cập nhật thêm nhiều tiện ích khác. Đặc biệt là những bức ảnh của nhà trường. : các thầy cô và các bạn học sinh, khuôn viên nhà trường.

            



          Các mục bài đăng hầu hết đã được hoàn thiện, mục đích chính là tạo ra sân chơi lành mạnh cho các bạn học sinh hiện còn đang học ở trường và các cựu học sinh đã xa trường muốn liên lạc biết thông tin về nhà trường và các thầy cô. Là nơi gặp mặt , ôn bài . Giải trí . 


        Website được thiết kế phù hợp với thị hiếu của các bạn học sinh, đặc  biệt là các bạn học sinh đang còn học tập tại nhà TRường.  http://thptbavi.net/  Vui chơi lành mạnh.



         Rất mong nhận được sự tán thành và giúp đỡ của các bạn cùng các thầy cô trong trường để giúp cho các bạn học sinh có một sân chơi lành mạnh thật sự. Em xin cảm ơn !!!

Nghị Luận Văn Học : Nhân vật Tràng

Câu 3b
Đây là một số gợi ý :
- Giới thiệu Kim Lân : nhà văn sở trường về đề tài nông thôn và nông dân với những hiểu biết sâu sắc và
tình cảm thiết tha; nhân vật của ông thường là những người nông dân lam lũ, nghèo khổ, chất phác, có tâm hồn
cao đẹp. Ông viết không nhiều, nhưng ở giai đoạn cũng đều có những tác phẩm xuất sắc.
- Giới thiệu tác phẩm Vợ nhặt : có tiền thân là tiểu thuyết Xóm ngụ cư, được sáng tác ngay sau CMT8
thành công. Tác phẩm còn dang dở và bị mất bản thảo. Sau ngày hòa bình lập lại 1954, Kim Lân đã dựa một
phần vào cốt truyện cũ viết nên truyện Vợ nhặt.
- Nhân vật Tràng :
+ Anh là người lao động nghèo, thô kệch, làm nghề kéo xe thóc cho Liên Đoàn. Anh hiện ra với đầy đủ
những gì chân thật nhất của người thanh niên nông dân nghèo, thô kệch đang bị những lo toan về chuyện đói
khát dày vò. Chiều về , ” chiếc áo nâu tàng vắt sang một bên cánh tay, cái đầu trọc nhẵn chúi về đằng trước.
Hình như những lo lắng chật vật trong một ngày đè xuống cái lưng to rộng như lưng gấu của anh “ .
+ Anh là người luôn khao khát hạnh phúc . Cũng như mọi người thanh niên khác, Tràng cũng mong có
một mái ấm gia đình, có một người vợ để yêu thương . Trong lần gặp cô vợ nhặt lần thứ nhất, anh đã hết sức
thích thú khi chị cười đùa vui vẻ với anh vì từ trước tới giờ chưa có ai cười với anh tình tứ như thế. Mong muốn
là vậy . Nhưng anh có đạt được mơ ước đó đâu. Cho nên, câu anh trả lời cô vợ nhặt trong lần gặp thứ hai ( “
Làm đếch gì có vợ “ ) tuy suồng sả, thô lỗ nhưng đã nói lên niềm ước mơ thầm kín sâu xa trong lòng Tràng. Bởi
vậy, khi cô vợ nhặt đồng ý theo anh về, chúng ta hiểu được lòng Tràng sung sướng đến thế nào. Anh đi bên
cạnh chị với một cảm giác mới mẻ, lạ lùng trước giờ chưa từng có. Nó hiện ra cụ thể như có bàn tay ai mơn
man khắp da thịt. Thậm chí đến sáng hôm sau, khi anh đã thực sự có vợ rồi mà anh vẫn cứ ngỡ như trong một
giấc mơ.
+ Với Tràng, chuyện anh có vợ còn là một biểu hiện của niềm tin vào sự sống và tương lai . Vì vậy, khi
anh có vợ, anh thấy anh đã trưởng thành, đã nên người. Anh thấy anh có trách nhiệm đối với gia đình. Anh thấy
yêu thương cái gia đình của anh hơn. Anh thấy anh có bổn phận cùng vợ sinh con đẻ cái xây dựng gia đình.
Anh cũng muốn cùng với mẹ và vợ tham gia vào công việc dọn dẹp nhà cửa cho quang quẻ như để mong cho
cuộc sống được tốt đẹp hơn. Với Tràng, chuyện có vợ là một việc nghiêm túc. Sau khi cô vợ nhặt đồng ý theo
anh về, anh còn đưa chị vào chợ mua một cái rỗ con cùng vài món lặt vặt. Anh lại còn đãi chị một bữa no nê.
Món đồ, bữa ăn như là quà cưới, tiệc cưới của anh với chị. Quà cưới, tiệc cưới của một người thanh niên
nghèo với người vợ nhặt trong hoàn cảnh cái đói, cái chết phủ trùm cả xóm, cả làng. Anh lại còn hào phóng mua
chai dầu hai hào để thắp lên cho nhà cửa sáng sủa trong ngày đầu tiên có vợ.
+ Tin tưởng vào sự sống và tương lai nên tuy bị gánh áo cơm đè nặng, tuy cũng lo lắng vì không biết
thóc gạo nầy có lo nỗi cho bản thân hay không nhưng Tràng vẫn liều nhận cô vợ nhặt về. Ngoài khao khát có
gia đình, hành động của Tràng còn xuất phát từ lòng yêu thương, cảm thông hoàn cảnh khốn khó của người
khác nên sẵn sàng cưu mang, đùm bọc . Vì vậy, khi đưa người vợ nhặt về, bên cạnh niềm vui vì có vợ, Tràng
còn thấy lòng tràn đầy tình nghĩa với “ người đàn bà đi bên “. Chẳng phải đó là sự cưu mang của một người khó
khăn với một người còn thê thảm hơn mình rất nhiều lần đó sao ? Như vậy, quả thật với Tràng, hoàn cảnh khó
khăn, đói kém, chết chóc không thể nào làm mất đi niềm tin vào sự sống và tương lai.
- Nhân vật được xây dựng qua các chi tiết ngoại hình, lời nói, hành động. Nhà văn đặc biệt khai thác các
chi tiết về nội tâm để khắc họa sâu đậm tính cách của nhân vật.
- Tràng tiêu biểu cho người lao động có cuộc sống nghèo khổ nhưng bản chất, tâm hồn tốt đẹp: luôn yêu
thương, tương trợ, đùm bọc, nhân hậu và trong hoàn cảnh đói khổ vẫn luôn tin tưởng vào tương lai. Nhân vật
đã góp một phần rất quan trọng vào việc biểu hiện tư tưởng chủ đề, giá trị hiện thực và nhân đạo của tác phẩm.
-------------

Nghị Luận Văn Học : Khổ 1 bài Tây Tiến



Câu 3a:
I. Giới thiệu vài nét về tác giả, tác phẩm, nội dung đoạn thơ.

II. NỘI DUNG CHÍNH (thí sinh có thể trình bày nhiều cách khác nhau nhưng phải đảm bảo những ý sau
đây) :

1. Khái quát tác phẩm
- Bài thơ “Tây Tiến” là sự hòa quyện giữa ba cuộc đời: cuộc đời của một vùng đất xa xăm của Tổ quốc
nhưng rất đỗi thân thương với chúng ta; cuộc đời của những người lính trẻ hào hoa , hào hùng, giàu lí
tưởng , sống xả thân vì nước; cuộc đời của Quang Dũng – nhà thơ áo lính, gắn bó máu thịt với chiến
trường miền Tây và binh đoàn Tây Tiến.
2. Cảm xúc xuyên suốt bài thơ: những hoài niệm nhớ thương về một thời “chinh chiến cũ” với chiến
trường miền Tây dữ dội và đồng đội thân yêu. Sau những bước chân trường chinh, Tây Tiến, đoàn binh
đã được biên chế thành những đơn vị khác. Vì thế bài thơ lúc đầu có tựa đề "Nhớ Tây Tiến", về sau
Quang Dũng mới đổi thành "Tây Tiến".
3. Nội dung 14 dòng thơ
- Hình tượng người lính với sự hoà trộn các sắc màu vừa hiện thực vừa lãng mạn đã được hiện ra ngay
từ phần thứ nhất của bài thơ:
+ Mô tả vẻ đẹp của người lính gắn liền với những chặng đường hành quân của họ. Thiên nhiên và con
người đan xen hoà quyện lẫn nhau để tạo nên bức tranh kì vĩ dữ dội và thơ mộng trữ tình của thiên nhiên cùng
với tầm vóc lịch sử lớn lao của con người.
+ Tây Tiến lại được bắt đầu bằng nỗi nhớ về một dòng sông với âm hưởng vô cùng tha thiết
với nhớ thương qua dòng thơ: "Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!"
- Trước hết phải thấy Quang Dũng đã tạo nên trong Tây Tiến một thiên nhiên vừa hùng vĩ vừa bí hiểm,
vừa thơ mộng vừa khắc nghiệt như một cái nền làm nổi bật hình tượng người lính.
+ Bức tranh thiên nhiên vô cùng đặc sắc bởi nó được tạo nên từ một thứ ngôn ngữ rất giàu tính tạo hình.
Mô tả thiên nhiên mà ta như thấy những bước chân quả cảm của đoàn binh Tây Tiến đang đạp bằng mọi gian
khổ mà thiên nhiên thử thách, mọi hiểm trở mà thiên nhiên đe doạ. Ta không chỉ thấy một Sài Khao sương lấp,
một Mường Lát hoa về trong đêm hơi mà còn thấy cả những chặng đường khúc khuỷu, cheo leo.
+ Đó là hình ảnh người lính hiện ra như một đoàn quân mỏi nhưng cũng lại là người lính tâm hồn tràn
đầy chất thơ nên giữa bao nhiêu mỏi mệt vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của núi rừng, vẻ đẹp của một "Mường Lát
hoa về trong đêm hơi". Người lính như thả hồn vào cõi mộng của đêm hơi giữa núi rừng, tận hưởng hương
thơm của hoa rừng.
+ Đó còn là hình ảnh những người lính vượt muôn trùng dốc với bao nhiêu vất vả bởi những "khúc
khuỷu", "thăm thẳm", "heo hút" nhưng đột nhiên lại xuất hiện ở tầm cao đỉnh trời trong tiếng cười lạc quan với
chi tiết "súng ngửi trời".
+ Đó còn là hình ảnh về sự “dãi dầu” vất vả cùng với sự hy sinh lặng lẽ mà rất anh hùng của những
người lính Tây Tiến dọc theo chặng đường hành quân. Thương nhớ vô cùng trong 2 chữ "anh bạn" mà nhà thơ
đã nói về đồng đội của mình , bởi đó là những người bạn đã nằm lại dọc đường hành quân. Quang Dũng không
biến nỗi đau ấy thành sự bi luỵ khi nhà thơ viết về sự hy sinh của những người bạn như viết về giấc ngủ của họ. "Anh bạn dãi dầu không bước nữa - Gục lên súng mũ bỏ quên đời". Tinh thần của họ lại vút lên cùng sông núi.
(mở rộng)Họ coi cái chết nhẹ nhàng như đi vào giấc ngủ nhưng sông núi lại để niềm nhớ thương và kiêu hãnh,
hoá thân thành những ngọn thác để “Chiều chiều oai linh gầm thét” vừa thể hiện nỗi đau xé lòng lại vừa thể hiện
khúc tráng ca muôn đời của sông núi hát về sự hy sinh của họ.
- Bao nhiêu lãng mạn gửi vào những chữ "nhớ ôi Tây Tiến...", "Mai Châu mùa em ...". Đó là những chữ
đã để lại trong tâm hồn người lính những vẻ đẹp của miền núi hoang sơ kia, vẻ đẹp mang đậm tình người với
"cơm lên khói" và "mùa em thơm nếp xôi". Lòng người Tây Tiến nhớ mãi "mùa em", mùa những người lính Tây
Tiến gặp em giữa khung cảnh hạnh phúc của xóm làng. Hương nếp xôi cũng từ mùa em mà thơm mãi trong tâm
hồn người lính.
III. KẾT LUẬN
- Tình thơ là những hoài niệm bâng khuâng da diết của tiếng thơ lãng mạn tài hoa của Quang Dũng đã
làm sống lại hình ảnh con đường hành quân gian khổ khốc liệt và tinh thần xả thân vì Tổ quốc của người lính
Tây Tiến năm xưa.
- Hình tượng nghệ thuật vừa bám sát hiện thực lại có sự bay bổng trong sức tưởng tượng của người
đọc bởi chất lãng mạn ấy của hồn thơ Quang Dũng.

Truyện Cười P( I )



 

Thật thà

 








Hai vợ chồng đang trên đường lái xe về nhà thì đột nhiên một xe cảnh sát đuổi theo, vượt lên rồi ra hiệu cho họ tấp vào lề. Ông chồng cho xe dừng lại đậu bên vệ đường. Viên cảnh sát bước lại gần.
- Đường này chỉ được phép chạy 60 km/h thôi. Anh có biết là anh chạy đến 75 km không?
Ông chồng cãi:
- Đâu có! Rõ ràng tôi chạy đúng 60 km/h mà...
Cô vợ ngồi sát bên liền chêm:
- Anh rõ ràng lái 80 km/h mà...
Viên cảnh sát:
- Hả?! 80 km/h? Phạt anh vì lái xe quá nhanh!
Anh chồng tức đỏ mặt nhưng ráng nhịn.
Đi một vòng quanh chiếc xe, tay cảnh sát hỏi người chồng:
- Đèn trước bên phải bị vỡ chắc khá lâu chưa sửa???
- Thưa không đâu... Hồi nãy tôi lái xe cán trúng cục đá to văng lên làm vỡ đó...
Cô vợ lại nối lời:
-Không phải đâu! Đèn đó vỡ từ đầu năm mà nhắc hoài không chịu thay bóng…
Tay cảnh sát ghi biên bản thêm một tội nữa.
Anh chồng tức quá mắng át vợ:
- Cô làm ơn câm cái miệng giùm tôi một vài phút có được không hả?
Tay cảnh sát nhíu mày hỏi cô vợ:
- Ông nhà hay thường xuyên lớn tiếng với chị lắm sao?
Cô vợ tìm cách bênh chồng:
- Dạ đâu có... Chỉ khi nào anh ấy xỉn thôi à... chứ bình thường ảnh hiền và dễ thương lắm...
Tay cảnh sát phạt anh chàng thêm tội lái xe trong tình trạng say xỉn.


Mắt còn tốt

 


Hai vợ chồng già nói chuyện với nhau:
- Anh vẫn chơi golf tốt chứ, Jack?
- Anh đánh vẫn tốt nhưng mắt đã kém quá rồi, nên không biết quả bóng nó lăn đi đâu.
- Thì anh đã 75 tuổi rồi còn gì! Sao anh không rủ anh Scott của em đi chơi cùng với?
- Nhưng anh ấy đã 85 tuổi, anh ấy còn chơi golf nữa đâu.
- Nhưng mắt anh ấy còn tốt lắm. Anh ấy có thể nhìn thấy quả bóng lăn đi đâu đấy. Có điều trí nhớ anh ấy hơi kém...
Hôm sau Jack đánh bóng và nhờ ông anh vợ Scott quan sát bóng. Jack đánh bóng, quả bóng lăn vào giữa sân.
- Anh có thấy quả bóng lăn đi đâu không? - Jack hỏi.
- Có.
- Nó đâu?
- Tôi quên mất rồi!


Nhường chỗ

 


Một cậu bé 6 tuổi khoe với mẹ rằng:
- Mẹ biết không? Buổi sáng đi xe bus cùng bố con đã nhường chỗ cho một phụ nữ!
Mẹ cậu khen:
- Con giỏi lắm, con đã ra dáng một chàng trai rồi đấy! Mẹ rất tự hào về con! Người mẹ mặt tươi rói, rạng ngời hạnh phúc trước đứa con ngoan.
Một lát sau chợt nhớ ra điều gì, người mẹ hỏi:
- À... con 6 tuổi không phải mua vé mà cũng có ghế ngồi ư?
- Dạ không, không phải ghế. Trước đó con ngồi trên đùi bố!

Tin nhắn shock

 


Có một chàng trai yêu đơn phương một cô gái nhưng không dám nói ra.
Một ngày kia, lấy hết can đảm, chàng soạn một tin nhắn tỏ tình và nhấn send lúc 1h sáng. Tin nhắn trả lời đến ngay sau đó, nhưng chàng trai quyết định để ngày hôm sau sẽ đọc.
Sáng hôm sau, chàng trai mở tin nhắn lên và... shock.
"Tài khoản của bạn không đủ để gửi tin nhắn, xin vui lòng nạp thêm!"


Thời hiện đại


Hai người đàn ông chuẩn bị làm bố gặp nhau ngoài phòng chờ của bệnh viện phụ sản. Đồng cảnh ngộ nên họ mau chóng trò chuyện tâm đầu ý hợp.
- Anh tin không, - Một người nói - Hôm nay là ngày đầu tiên trong chuyến du lịch của chúng tôi. Thế mà cô ấy lại lên bàn đẻ...
- Thế thì có gì mà anh phải phàn nàn? - Người kia nhún vai. - Đây là tuần trăng mật của chúng tôi.

Bay nhanh...

 


Có hai con đại bàng đang bay với nhau. Bỗng nhiên nó thấy một chiếc máy bay phản lực bay ngang qua.
Đại bàng A : Làm sao mà mấy thứ đó có thể bay nhanh thế nhỉ ?
Đại bàng B :  Mày thử bị đốt đuôi như nó coi mày có bay nhanh như thế không.



Template Một Cột

Social Intelligence
Demo                                  Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
My One
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Typominima
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars

 

PortalFolio
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Royale Note
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Doc
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars

 

Blog by Photo
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
iPod Touch
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars

 

Wu wei
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars



Minimal 03
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Luxury Notes
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Adventure
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Minicard
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars

 

Quick Pic
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Visiting Card
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
The Antagonist
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Nexus 5
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Clear
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Girly Compact
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars


 

 Melville

Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars2 Stars




Shutter Shot
Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Ready2Launch
Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Coming Soon

Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Placeholder
Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Changing Room

Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Ice Breaker
Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
OneNote
Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
E-Business Card

Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars

Network Card  

Demo                               Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars       


Fashionise
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Dirty Plane
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Workin
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Pure 2
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Dione
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Under Construction
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
BeBack
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Ro Phearsanta
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
Under Construct
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars
 
Under Maintenance
Demo                                 Download
Rating: 1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars