Hiển thị các bài đăng có nhãn Riêng Tư.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Riêng Tư.. Hiển thị tất cả bài đăng

Bài thuyết trình của lớp 12A1 trong CT ngoại khóa 20_11



Bài thuyết trình của lớp 12A1 trong CT ngoại khóa 20_11
BẤT BẠT THÂN YÊU- DANG TAY ĐÓN ĐỨA CON THƠ A1
 
1. Giới thiệu về A1
Dưới mái trường Bất Bạt thân yêu, nơi đã bao thế hệ học trò lớn lên và trưởng thành rồi bay đến mọi miền tổ quốc- Nơi chắp cánh cho những ước mơ học trò được bay cao, bay xa cũng là nơi truyền lửa cho lớp lớp học sinh cùng thắp sáng những hoài bão lớn.
Nơi đó nắng vẫn chiếu sáng ấp áp mỗi sớm mai, gió vẫn đưa hương hoa sữa nồng nàn lan tỏa, hoa phượng vẫn đỏ rực mỗi khi hè về.
Và nơi ấy, bao trái tim tâm huyết vẫn ngày ngày đứng trên bục giảng truyền  tình yêu quê hương xứ sở cho học trò, bao bàn tay tận tụy dìu dắt từng cô cậu học sinh lớn lên và trưởng thành, bao khối óc vẫn say sưa nạp đầy tri thức cho tâm hồn non trẻ, nuôi dưỡng những mầm non đầy sức sống.
Và nơi ấy, mới 2 mùa hè trước đây đã dang cánh tay rộng mở đón lớp học trò K45 chập chững vào trường. Nơi đã dành cho những đứa con A1 một tổ ấm nhỏ ấm áp.
Và cũng tại nơi đây, các cô cậu học trò lớp 10A1 bỡ ngỡ ngày nào đã lớn rồi, 12A1 chứ lị------cuối cấp rồi còn gì!
"Cây phượng già treo mùa hạ lên cao
     Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp
                                      Các con ráng năm nay hè cuối cấp
                                      Chút nghẹn ngào, bụi phấn vỡ lao xao”

2. A1 từng ngày khôn lớn
2.1 (Ảnh trường khoảng 3-4 cái) Nhìn kìa những ngày A1 còn bỡ ngỡ, nhìn cánh cổng trường cấp 3 sao mà to, mà rộng. Ngôi nhà A1 sao còn lạ lẫm với bạn mới, thầy mới. A1 biết thầy cô, cha mẹ đặt nhiều kỳ vọng vào A1 lắm! Nên từng ngày , từng giờ A1 cùng nhau học, cùng nhau chơi và tự hứa sẽ cố gắng để không phụ lòng mong mỏi ấy!.
2.2 Rồi chẳng mấy chốc A1đã thêm 1 tuổi vẫn góc hành lang ấy, vẫn khoảng sân trường nho nhỏ ấy, A1 đã lớn hơn, đã biết nhiều hơn. A1 biết rằng, học cho chính A1, học để A1 lớn khôn, học để A1 mai này trưởng thành ”học là do A1, học cho chính A1 và học cho những người thân yêu của A1”
2.3 (Ảnh trường tiếp) Rồi lại 1 mùa hè nữa qua đi, Bất Bạt- Ngôi nhà lớn bao bọc cả A1 và bao nhiêu những mái nhà của những người con khác nữa đã 46 tuổi. 46 tuổi- 1 chặng đường , dài từng bước trưởng thành và lớn lên, dù còn đang kiến thiết, dù còn đang ngổn ngang sắt thép, gạch vôi và biết bao bộn bề lo toan, ngôi nhà lớn-Bất Bạt ấy đang và vẫn nuôi dưỡng A1 ngày càng lớn khôn. A1 dù không nói ra nhưng A1 biết và A1 hiểu – Những gì mà ngôi nhà lớn Bất Bạt ấy, người mẹ lớn Bất Bạt ấy sẽ luôn lo lắng cho đứa con A1 cùng bao người con khác, giúp chúng đủ hành trang để vào đời, đủ kiến thức để vững bước trên con đường đầy chông gai phía trước. (Tổ ấm nhỏ A1 vững bước đi lên)
3. A1 vô đối.
·   Con đường tương lai còn dài phía trước. A1 rỉ tai nhau mà rằng ‘’ Qúa khứ là   những gì đã qua, tương lai  là những gì chưa tới, còn hiện tại mới là tất cả’’
·     A1 cố gắng bảo nhau học thật chăm và cũng bảo nhau chơi thật nhiều:
·     Trong những đợt thi đua. A1  giành nhau từng chút rồi kiểm nhau từng con điểm, từng bài học, từng giờ  tốt , giờ khá
·     Ở đợt thi đua văn nghệ nào A1 cũng cố gắng góp thêm điệu múa , lời hát ( dù khi còn hơi ý ẹ………)
·     Báo tường A1 đầy màu sắc với những trang bút dù còn nghuệch ngoạc, vụng về.
·     Hội trại A1 tưng bừng , sôi nổi và cũng ra trò.
+)  A1 có ý tưởng gì lạ lạ!
+)  A1 hùa nhau "làm nhanh đi’’
+)  Rồi A1 tưng bừng dựng lên cái cổng nấm.
                 Để sau đó, A1 có thêm cái đuôi… A1-Nấm
+)  A1 cũng nghịch ra trò đấy.
+)  Ầm ĩ luôn, khó ai nói nổi.
+)  Đến lúc tất cả nổi loạn.
Để thi thoảng , ngước lên  "A1 Vô Đối"
 
4. A1 còn làm thầy cô buồn nhiều lắm
A1 học là thế, chơi là vậy, nhưng A1 vẫn còn làm thầy cô buồn nhiều lắm !
A1 có thầy Dương chủ nhiệm, thầy dạy toán hay lắm mà còn hay kể chuyện cười cho A1 nghe. Những con mắt chăm chú nghe giảng , những cái đầu cặm cụi làm toán rồi những khuôn mặt vỡ cười giòn tan sau những câu chuyện ấy. Nhưng sao dần dần A1 chẳng sôi nổi đâu A1 trầm lắm, không chịu dơ tay xây dựng bài, chỉ thầy nói trò nghe thôi. Thầy cô bảo "A1 chúng nó lì lắm, trầm lắm! Hỏi chả nói – gọi chả thưa” Rồi kết quả xếp loại giờ  học của A1 lại ngày một thấp.
Rồi năm A1 lên 12, thầy Trung dạy lý A1. Thầy hiệu phó nên cũng qui củ lắm, rèn A1 ra trò. Nhưng thầy vui tính nữa, thầy cũng hay kể chuyện cho A1 nghe! Cho A1 những lời khuyên hóm hỉnh, những tiết học thực hành Vật lý của thầy thực tế và hay ho làm A1 thích lắm! Thầy không cho A1 mang sách giáo khoa lên lớp, vì thầy bảo “ Sách giáo khoa là để tham khảo và chuẩn bị ở nhà thôi, lên lớp thầy trò ta làm việc bằng cái đầu. Thầy bảo A1 phải "soạn Lý" nghe như soạn văn ý, Nhưng A1 dần quen , A1 cũng thấy ra nhiều điều. Thầy còn tạo điều kiện cho các bạn học khối khác A được mang sách giáo khoa đến lớp với điều kiện vẫn phải học nhé! Nhưng thầy có một yêu cầu thôi mà mấy lần A1 vẫn  chưa làm được  "Ít nhất 50% cánh tay giơ lên khi kiểm tra bài cũ”
Dù A1 học tự nhiên nhưng  cũng không phải không có bạn học khối C. Cô loan dạy văn từ khi A1 còn học lớp 10 bỡ ngỡ. Để A1 vẫn yêu văn, yêu thơ, yêu chữ mà vẫn học tốt mấy con số, cô cũng vất vả lắm. Đương nhiên với A1 cô yêu cầu với ý thức tự giác cao hơn, cô có nhắc A1 nên thế này, thế kia, bảo A1 cũng nhiều thứ lắm. A1 có nghe lời cô thật đấy, nhưng đôi khi vẫn chẳng vào đầu. Và A1 phải cảm ơn cô nhiều lắm, vì đã gợi ý cho A1 đứng lên đây và nói những gì A1 cần phải nói và muốn nói.
5. Kết.
·     A1 sẽ không quên những lời thầy cô nói với A1.
·     A1 đang và sẽ cố gắng học tập, cùng nhau rèn luyện.
·     A1 tự hứa với mình, tự nhủ với bản thân vì chính tương lại A1 mà phấn đấu , nhìn vào chính những kỳ vọng, mong đợi của thầy cô , cha mẹ A1 làm động lực để xây dựng một A1 đoàn kết, vững mạnh.
Lời cảm ơn:
          Qua đây
1)  A1 xin trân trọng cảm ơn sự giúp đỡ của  Thầy Dương về mặt kĩ thuật trong quá trình xây dựng bài thuyết trình này. Và trân trọng cảm ơn vì thầy là thầy chủ nhiệm của chúng em.
2)  A1 cũng xin chân thành cảm ơn thầy giáo Phạm Văn Trung đã tâm huyết cho A1 những lời khuyên bổ ích và giúp đỡ A1 hoàn thành bài TT này.
3)  A1 xin trân trọng cảm ơn Ban Giám Hiệu nhà trường, Tổ văn sử địa đã tạo cơ hội cho A1 được thực hiện bài thuyết trình này. Xin trân trọng cảm ơn sự giúp đỡ và gợi ý của cô KT Loan để A1 có thể nói lên những lời A1 muốn nói.
4) Cuối cùng A1 xin trân trọng cảm ơn các thầy cô giáo trong toàn trường đã luôn luôn quan tâm dạy dỗ A1 và cảm ơn toàn thể các bạn đã giúp đỡ A1 hoàn thành bài thuyết trình này. Cảm ơn tất cả các bạn đã lắng nghe A1 nói.
Và qua đây A1 cũng muốn nhắn nhủ với các bạn: hãy cùng nhau cố gắng, nỗ lực hết mình vì chính các bạn để đền đáp công ơn cha mẹ, thầy cô.
 
 
Xin trân trọng cảm ơn !!!

Triết Lý Cuộc Sống...


Cuộc sống tràn đầy niềm vui và hạnh phúc, chúng ta cần một chút hương vị cho cs đó......

............................................









Những điều nghịch lý


           Chúng ta xây dựng xa lộ rộng lớn nhưng chúng ta nhìn nhau bằng con mắt hẹp hòi.
Chúng ta mua nhiều đồ hơn nhưng sử dụng chúng ít hơn.
Những ngôi nhà ngày càng to hơn nhưng gia đình ngày một thu nhỏ lại. Nhà đẹp nhiều hơn, gia đình yên ấm ít hơn.
Chúng ta có nhiều tiện nghi nhưng có ít thời gian dành cho nhau.
Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn trước nhưng trí khôn kém đi, biết nhiều hơn nhưng óc phán xét suy giảm.
Chúng ta tích cóp của cải nhưng đồng thời làm rơi vụng những giá trị của con người. Với nhiều người, thu nhập đi lên, đạo đức đi xuống.
Chúng ta nói quá nhiều, nghe quá ít.
Chúng ta đang cố học cánh kiếm sống chứ không học cách sống. Chúng ta kéo dài được tuổi thọ nhưng cuộc sống vẫn ngắn ngủi.
Chúng ta vượt được vạn dặm để lên tới mặt trăng và trở về, nhưng không ít người cả đời không bước qua nổi bức giậu sang thăm người hàng xóm. Chúng ta chinh phục được vũ trụ nhưng bức lực với chính mình.
Chúng ta xây dựng những công trình lớn nhưng chưa chắc đã là công trình tốt.
Chúng ta cố gắng làm sạch không khí trong lúc tự là ô nhiễm tâm hồn bản thân.
Chúng ta viết nhiều nhưng đọc ít. Chúng ta học cách hối hả nhưng không học được cách đợi chờ.
Chúng ta chế được những máy tính công xuất lớn và tốc độ nhanh đễ lưu trữ và xử lý thông tin trong vài phần tỷ của cái nháy mắt nhưng các dân tộc vẫn không hiểu nhau.
Chúng ta chia nhỏ được các nguyên tử nhưng bất lực trước thói quen định kiến.
Chúng ta có nhiều thứ để giải trí nhưng ngày càng ít được thư thả.

Ảo tưởng, lý tưởng và hoài cảm

               Trẻ con nhìn ngắm các vì sao, nói đó là những chiếc đèn lồng nhỏ lấp lánh, đưa tay ra có thể gỡ xuống.
Thanh niên nhìn ngắm các vì sao, nói đó là hàng tỉ tinh cầu, một ngày nào đó sẽ được con người chinh phục.
Người già nhìn ngắm các vì sao, nói đó là kiệt tác của Thượng Đế, vũ trụ huyền bí không thể nhìn thấu.
Trẻ con nhiều ảo tưởng;
Thanh niên nhiều lý tưởng;
Người già nhiều hoài cảm.
Người vô tri thường ảo tưởng;
Người khỏe mạnh thường lý tưởng;
Người suy thoái thường hoài cảm.
Ảo tưởng, lý tưởng, hoài cảm đại biểu cho ba giai đoạn của cuộc sống con người


Những lời mẹ dạy con gái


        Mẹ là người thầy đầu tiên và là người luôn sát cánh, nâng đỡ mọi khó khăn của cuộc sống. Những lời mẹ dạy về cuộc đời, tình yêu … cho con là những gì mẹ rút ra từ chính cuộc đời mẹ.


1. Về cuộc sống
- Con sẽ chẳng bao giờ đạt được điều gì, dù là nhỏ nhất, nếu lúc nào cũng chỉ ngồi im một chỗ.
- Biết trân trọng và đánh giá cao mọi niềm vui, dù là nhỏ nhặt nhất, trong cuộc sống. Đừng lúc nào cũng than vãn và mơ mộng về những thứ mà mình không thể có. Hạnh phúc là biết ước muốn vừa đủ.
- Những người khác có thể lấy đi của con nhiều thứ, ngoại trừ học vấn mà con đã dày công có được.


2. Về tình yêu
- Một người đàn ông đã yêu con thật lòng, anh ta sẽ tìm cách liên lạc lại với con cho dù con có hay không mong đợi điều đó.
- Con chỉ có thể làm thay đổi người đàn ông con yêu nếu anh ta thật tình cũng muốn thay đổi.
- Đừng bao giờ có tư tưởng kỳ vọng thái quá hoặc hoàn toàn ỷ lại vào sự chở che, giúp đỡ của bất kỳ người đàn ông nào, cho dù đó là chồng con. Người phụ nữ tài năng và hiện đại phải biết tự mình đi trên đôi chân của mình.
- Không nên chung sống một cách vội vàng với bất kỳ người đàn ông nào, bởi có thể anh ta không xứng đáng với tình yêu của con.
- Trong hai người đàn ông: một con có thể sống chung và một con không thể sống thiếu (anh ta), hãy chọn kết hôn với người đàn ông thứ hai.


3. Về hôn nhân gia đình


- Đừng quá cố chấp hoặc lúc nào cũng cằn nhằn những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hôn nhân. Hãy biết tôn trọng và tin yêu lẫn nhau.
- Để có hạnh phúc với một người đàn ông, con phải biết “kết hôn” với cả cha mẹ và những người thân trong gia đình anh ta.
- Đừng bao giờ phục vụ, chiều chuộng chồng như một người đầy tớ chỉ biết lắng nghe; nếu không, con không những sẽ đánh mất lòng tự trọng và bãn lĩnh của một người vợ hiện đại mà con có nguy cơ đánh mất luôn cả hạnh phúc gia đình.


4. Về vai trò làm mẹ
- Hãy luôn là người bảo vệ, chở che và chăm sóc con cái nhiều và tốt nhất.
- Thái độ thiên vị của người mẹ sẽ làm méo mó sự phát triển nhân cách của các con (cả đứa được thiên vị lẫn đứa không được thiên vị)
- Nếu muốn con tốt nhất thì phải biết sống mẫu mực.
- Tình thuơng đích thực của người mẹ là tình thương vô điều kiện đối với các con.


5. Về nội trợ
- Công việc nội trợ tuy không còn là gánh nặng của người phụ nữ hiện đại nhưng là một nghệ thuật sống và giữ gìn hạnh phúc.
- Đối với người đàn ông biết yêu thương vợ, bữa cơm gia đình thân mật và ngon miệng bao giờ cũng có giá trị hơn những bữa tiệc sang trọng chiêu đãi ở nhà hàng.


6. Về chuyện làm đẹp
- Hãy biết làm đẹp mỗi ngày vì chẳng người đàn ông nào là không thích vợ (người yêu) của mình quyến rũ.
- Nghệ thuật trang điểm là biết cách tôn vinh những nét đẹp vốn có của mình một cách tự nhiên chứ không phải là cố tình thoa son trát phấn một cách lố bịch và kệch cỡm.
- Vẽ đẹp đích thực nằm trong sự giản gị, tự nhiên và có phong cách.

Đừng vội bỏ cuộc

Khi bạn làm một điều gì đấy khiến cho “hư bột hư đường”,
Khi bạn đang mệt nhoài để cố leo lên con dốc dài thăm thẳm,
Khi hầu bao của bạn cạn kiệt nhưng món nợ lại đến hạn,
Khi bạn muốn gượng cười nhưng không ngăn nổi tiếng thở dài,
Khi sự lo lắng làm bạn suy sụp,


Phải thư giãn khi đối diện với tất cả…, đừng có ý định bỏ cuộc.








Ai cũng biết, cuộc đời đầy bất ngờ với những khúc quanh và ngã rẽ,
Ai cũng biết, có lắm thất bại liên tiếp nối đuôi nhau khi chúng ta tưởng chừng nắm chắc phần thắng trong tay,
Đừng bỏ cuộc vì thiếu kiên nhẫn, rồi cũng đến lúc bạn thấy những bước ngoặc đáng ngạc nhiên,
Thành công đang ẩn mình sau những thất bại, ẩn mình sau ánh bạc của sự hồ nghi.
Chúng ta không bao giờ nói chúng ta có thể thành công đến mức nào, nhưng chúng ta vẫn có thể đạt được nó ngay cả khi nó thực sự ngoài tầm tay với.
Đừng quá sa lầy vào những thất bại,
Dẫu cho những điều tệ hại nhất xảy ra, hãy nhớ rằng bao giờ cũng có những “ngã rẽ” đầy bất ngờ và may mắn.


Thế cho nên, đừng vội vàng bỏ cuộc!

Tự ái và tự trọng



Có những từ, nhìn ngoài thì như nhau, nhưng ý nghĩa lại có sự khác nhau rất lớn.
Ví dụ: Tự ái, nhìn ngoài là yêu bản thân, phảng phất có chút tự tư, nhưng "tự ái" tuyệt không phải "tự tư".
Tự trọng nhìn ngoài là coi trọng bản thân, tuy "trọng" và "đại" thường được coi như nhau, nhưng "tự trọng" tuyệt không phải là "tự đại".
Vấn đề là :
Rất nhiều người tự ái quá mức, chỉ biết yêu bản thân mình, không biết yêu người khác vì vậy trở thành tự tư. Rất nhiều người tự trọng quá mức, cho rằng thiên hạ chỉ có bản thân mình đủ cân lượng nhất, vì vậy trở thanh tự đại.


Sống và chết có gì khác nhau? Khi chúng ta được sinh ra đời, người vui mừng không phải là bản thân chúng ta, mà là cha mẹ, người thân của chúng ta; sau khi chúng ta chết, người khóc lóc cũng không phải là bản thân chúng ta, mà là con cái, người thân của chúng ta. Chúng ta không vui sướng vì ra đời, vì lúc đó không biết vui sướng; chúng ta không khóc lóc vì chết đi, vì sau khi chết sẽ không còn cảm giác. Chúng ta không cách gì phát biểu cho cuộc sống, vì khi phát biểu ta đã được sinh ra rồi, bất luận được sinh ra trong một hoàn cảnh như thế nào, chúng ta đều không có tư cách quyết định; chúng ta cũng không cách gì rơi lệ cho cái chết, vì cho dù có chống trả thì sinh vật nào cũng phải chết.




Chúng ta mở đầu cuộc hành trình bằng tiếng khóc của bản thân, rồi lại kết thúc mạng sống trong tiếng khóc của người thân. Chúng ta rời khỏi cơ thể mẹ mà ra đời, rồi lại rời khỏi thế giới này mà chết đi. Chúng ta được đẩy lên sân khấu cuộc đời, rồi lại bị kéo xuống. Chúng ta tựa hồ không hề có một quyền lực can thiệp nào vào hai vấn đề lớn nhất của cuộc đời, là sự sống và cái chết.


May mà trong vấn đề này,
chúng ta vẫn có thể có một chút hành vi
để khiến bản thân sinh ra bình thường,
nhưng có thể chết vĩ đại.
Ra đời trong cơn đau đẻ của
một mình người mẹ, nhưng có thể
từ bỏ thế gian này trong tiếng khóc
đau thương của hàng triệu con người.

Sự tồn tại vĩnh hằng


Lá cây xanh rồi lại vàng, hoa nở rồi lại tàn; nhìn thấy những chiếc lá khô, hoa tàn đó lần lượt rời bỏ cành cây, thở dài một tiếng trở về với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ: chúng đi rồi sẽ không bao giờ trở lại.






Nhưng xuân đi rồi xuân đến, hoa tàn rồi hoa lại nở, những chiếc cành trơ trụi lại mọc ra những chiếc lá xanh tươi. Con đường nhỏ vắng vẻ, trống trãi lại tràn đầy những bông hoa rực rỡ. Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục trở lại, nhìn thấy những điều này, bạn còn cảm thấy thế giới này thiếu gì nữa ?


Chính vì hoa tàn lá rụng mới khiến cho đất cát màu mỡ, ẩn chứa sức mạnh; chính vì có sự mục nát điêu tàn của chúng thì mới có mùa xuân năm sau xán lạn; chính vì có sự rút lui ẩn dật của thế hệ cũ thì mới có thế hệ mới bước lên sân khấu cuộc đời. Trong hàng triệu mầm non tươi mới đó, trong những nụ hoa đang viết ra tên tuổi của những người đã khuất hay sao?


Nếu thế, tại sao bạn hà tất lại rơi lệ khi thấy hoa tàn, thương tâm khi quét lá khô, cảm thán thời gian ra đi, oan thán tuổi trẻ mất đi?


Không có cái cũ ra đi thì làm sao có cái mới đến?
Sinh ra vốn là đi tới cái chết, chết là để thúc đẩy cái sinh ra.
Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến, luân chuyển không ngừng, thay nhau sinh diệt này, chúng ta sẽ không sống mải, nhưng chúng ta có thể "tồn tại" vĩnh hằng!

Tin tưởng…

Tin tưởng là biết rằng mỗi ngày là một sự khởi đầu mới.
Là tin rằng điều kỳ diệu sẽ xảy ra và giấc mơ có thể thành hiện thực.
Tin tưởng là nhìn thấy các thiên thần nhảy múa giữa những đám mây.
Là biết đến sự tuyệt vời của bầu trời xa mờ và sự thông thái của con người trên mặt trăng.




Tin tưởng là hiểu được giá trị của việc nuôi dưỡng tâm hồn,
Sự thơ ngây trong mắt trẻ thơ và vẻ đẹp của bàn tay già nua,
Tất cả dạy cho chúng ta biết thế nào là yêu thương…


Tin tưởng là tin rằng chúng ta không bao giờ cô đơn,
Cuộc sống là một món quà và chúng ta phải yêu mến nó.
Tin tưởng là tìm lại sức mạnh và lòng dũng cảm trong những lời dối trá,
Và đó cũng là lúc phải nhặt nhạnh những mảnh vỡ và bắt đầu lại.
Tin tưởng là biết rằng những điều kỳ diệu đang chờ đợi xảy đến,
Và mọi hy vọng, ước mơ của tất cả chúng ta đang đến gần.
... nếu chúng ta tin tưởng.

Kẻ thù

Chỉ cần lúc nhỏ bạn mắc qua bệnh sởi một lần, có thể suốt đời bạn không còn sợ nó nữa, vì bạn đã được miễn dịch đối với bệnh sởi.
Nếu tay bạn cọ xát, sinh ra mụn nước thì lần sau không dễ gì bị nữa, vì lớp da ở đó do càng cọ xát nên càng trở nên dày.
Nhưng nếu hôm nay bạn té gãy chân, sau này càng cần phải cẩn thận hơn, vì chỗ xương bị gãy không những không thể phát triển rắn chắc hơn, mà sẽ trở nên yếu hơn.
Có những kẻ thù, cả đời chúng ta chỉ gặp họ một lần thì có thể mãi mãi không còn sợ họ nữa.
Có những kẻ thù, chúng ta càng chiến đấu với họ thì sẽ càng không sợ họ nữa.
Nhưng cũng có những kẻ thù, có thể gây cho chúng ta những thương tổn khó có thể khôi phục như ban đầu, chúng ta đành phải tránh gặp lại họ.

Ảnh Của Nguyễn Hoàng Hải

Ảnh của Hoàng Hải............(Bài Viết dưới dạng album ảnh)






.......................................





Khi xem ảnh các bạn nên để cho nó tự play vì đây là album tải lên mạng 
nếu next bằng tay cũng đc nhưng có những bức đợi hiện ra rất lâu...





Nói là ảnh của Mình nhưng thực ra chẳng có cái nào, nó là tổng hợp ảnh của các bạn trong lớp mà mình nhận đc thui.. có cả a2k44 nữa..