Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Yêu một cô nhóc

Nếu một ngày em biến mất, anh không được tìm em... Vì em là gió, đừng cố đuổi theo một cơn gió làm gì.
Tình cờ

Nhóc kém tôi hai tuổi. Cứng đầu. Ngốc nghếch. Và chẳng bao giờ thấy ưu tư. Nhóc thích làm con trai. Ấy là cứ thích thế chứ nói gì thì nói, nhóc vẫn là con gái. Tôi thích gọi nhóc là nhóc, mặc dù nhóc cao gần bằng tôi (chiều cao của tôi là 1m78). Nhóc không xinh, tóc ngắn, rối xù, mắt to, đeo kính dày cộp. Nhìn nhóc, ai cũng nghĩ là nhóc sống ở thế kỉ XIX, vì nhóc tự tạo cho mình một phong cách lạc hậu không chịu nổi. Tôi phục nhất là dù như thế, nhóc vẫn rất tự tin.

“Anh đang ngủ đấy à? Dậy đi nào!” - tiếng nhóc léo nhéo trong điện thoại. Tôi mắt nhắm mắt mở, càu nhàu: “Để cho anh anh ngủ!” rồi tắt máy. Mới 3h sáng mà. Tôi trùm chăn lại, vớ luôn cái gối úp lên đầu, để khỏi nghe tiếng chuông điện thoại bên tai. Sao nhóc lại cài cho tôi cái chuông ầm ỹ thế chứ? Thật là bực mình. Chuông hết. Tôi thở phào, cố ru mình ngủ tiếp.

3h30.

Tôi bật dậy. Có tin nhắn của nhóc. “Anh ngố, đi dạo chứ?” Giờ này? Đi dạo? Tôi tung mình ra khỏi giường, vớ lấy chiếc áo khoác vắt ngay đầu giường, xỏ vội chân vào đôi sandal rồi đóng sầm cửa lại. Trời đang mưa phùn. Nhóc nghĩ gì thế không biết!

Một thằng con trai bất cần đời như tôi chưa bao giờ biết quan tâm đến người khác. Nhờ “cái mã bề ngoài” nên tôi có cơ hội gặp được nhiều cô gái xinh đẹp, đáng yêu gấp ngàn lần cô nhóc bướng bỉnh và trẻ con hiện tại, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại chỉ chú ý đến nhóc. Có lẽ chính vì cái cách nhóc xuất hiện. Rất tự nhiên. Có thể là cái cách mà nhóc quan tâm đến người khác rồi cũng lạnh lùng bỏ đi ngay sau đó được. Rất đặc biệt. 

Nhóc là người đầu tiên dừng lại sau khi tôi tơi tả vì trận đánh nhau trong con hẻm nhỏ. Mũ phớt đội lệch. Quần áo bụi bặm, phối màu một cách kì cục với dây nhợ lằng nhằng. Bên hông là một túi vải to đùng. Nhóc làm cho đôi mắt quen nhìn “dáng chuẩn” của tôi khó chịu. Tôi ngồi tựa lưng vào tường, không thèm nhìn nhóc. Nhóc cúi xuống, nhìn chăm chú vào vết thương trên mặt tôi bằng đôi mắt trong veo mà sau này tôi vẫn cứ đinh ninh là chỉ có một buổi sáng đầy sương mới làm cho mắt người ta trong đến thế. Bắt đầu từ giây phút ấy, từ cái nhìn ấy, nhóc chính thức bước vào đảo lộn cuộc đời tôi không báo trước. Lục lục trong túi một hồi, nhóc lôi ra một cái khăn trắng tinh gấp tư rồi chầm chậm lau vết xước trên mặt cho tôi. Phải nói là tôi lúc ấy còn đang ngỡ ngàng vì một vật thể mang tên con –gái –không –giống –con –gái xuất hiện. Sau đó lại còn quan tâm tôi rất dịu dàng nữa chứ. Tôi hơi rối bời một tý, cũng ngạc nhiên với chính mình. Sao tôi lại dễ dàng để cho một người xa lạ chạm vào mình nhỉ? Chẳng biết cô ta có dụng ý gì. Tôi cười khẩy, nắm tay nhóc. Nhóc bất ngờ, rút tay lại: “Cười gì?”. “Sao tự nhiên cô lại giúp tôi? Chúng ta đâu quen biết gì. Cô muốn tán tỉnh tôi hay tại tôi đẹp quá nên cô không ngăn nổi mình?” Không giống mọi suy nghĩ của tôi, nhóc cười nửa miệng, cái nhìn xoáy sâu vào tâm trí tôi. Bất cần đến khó tả. Nghĩ gì đó, nhóc đứng dậy, ném cho tôi chiếc khăn và lọ rửa vết thương: “Lần sau, trước khi nói mình đẹp thì nhớ soi gương”. Rồi nhóc bỏ đi. Thản nhiên đến lạnh lùng.

Đến và đi

Thật lạ là tôi luôn tìm thấy nhóc ở những nơi ít ngờ tới nhất. Phải, tôi đã tìm kiếm và chờ đợi nhóc. Vì một cái gì đó không định nghĩa nổi. “Nhớ chăng?” “Có thể.” “Hàm ơn?” “Mình chưa biết cảm ơn ai bao giờ.” “Hay là tôi đã yêu nhóc?” “KHÔNG THỂ NÀO!”

Tôi như một thằng ngốc tự hỏi mình như thế. Rồi tự trả lời. Và tự dối lòng. Tôi cứ tìm nhóc. Tôi nợ nhóc một cái gì đó, nợ một lời xin lỗi, nợ một câu cảm ơn, hoặc là vì cái khăn trắng tinh chưa kịp trả. Mỗi lần ngồi thẫn thờ ngắm chiếc khăn với hai đường viền in màu xanh nhạt, tôi lại nghĩ đến nhóc, đến ánh mắt xoáy sâu vào tâm trí tôi một điều không thể hiểu. Ánh mắt ấy vừa ấm áp, vừa lạnh lùng. Nó biến một cô nhóc không được điểm gì đáng yêu bỗng trở nên đặc biệt. Tôi đi qua con hẻm ấy cả chục lần, nhưng nhóc không qua đó. Dường như nhóc chỉ xuất hiện một lần rồi biến mất.

Chiều. Tôi chán nản phóng xe vòng vèo, vượt đèn đỏ và suýt va phải một bà cụ. Tôi hốt hoảng dừng ngay xe lại. Là nhóc. Là nhóc đang đỡ bà cụ đi vào một góc khuất. Người làm cho đầu óc tôi quay cuồng mấy hôm nay. Quá bất ngờ, đến khi định thần lại được thì nhóc đã đi mất. Nhóc cứ đến, rồi đi, không cho tôi cơ hội tìm được em. Nhóc à! Trái đất quay tròn, lúc nào em và tôi mới gặp lại nhau?

-  Phong, mày lại nhớ con bé đó à?

- …

- Lạ nhỉ? Chẳng phải có cả tá em theo sau xin chết vì mày sao? Còn nếu muốn có một đứa “lạc hậu” thì đối diện phòng tao có một con bé mới chuyển đến đấy!

- …

- Tưởng nó hiền, tao định tán tỉnh nó vài câu. Ai ngờ nó có võ, tao bị ăn một cú giờ còn đau vai đây.

- Đáng đời!!! Cho chừa tật chạm vào gái nhà “không lành”.

- Vậy nên kinh nghiệm là tốt nhất đừng đụng vào những đứa con gái bụi bặm và… trông hiền hiền. Cứ mấy em ở bar là an toàn.

Khanh vừa ném lon nước cho tôi vừa cười. Tôi cũng cười theo mà không để ý lắm. Bây giờ, bao nhiêu cô gái chân dài đối với tôi đều vô nghĩa hết. Tôi chỉ cần nhóc.
Bước ra khỏi phòng trọ của Khanh, tôi tròn mắt trước một núi đồ di động. Cô bé hàng xóm của Khanh đang loay hoay mở cửa. Nhún vai bước tiếp, đấy đâu phải là việc của tôi. Vụt xuống cầu thang, xui xẻo thế nào tôi va vào đống hộp được gói cẩn thận trên tay cô bé. Ngày đen đủi rồi, tôi lúi húi nhặt lại mấy cái văng ra xa, liếc qua dòng được ghi trên mảnh giấy: “Làng trẻ em SOS”. Đưa lại cái hộp, tôi sẵn sàng một nụ cười trừ và lời xin lỗi. Bắt gặp ánh mắt kì lạ, tôi được dịp đứng hình mất một lúc. Cô bé, à… nhóc, chính xác là nhóc đang ở trước mặt tôi. Sau cặp kính gọng đen to bự, nhóc chỉ nhìn tôi một cái rồi tiếp tục nhặt đồ. Tôi bối rối. Sao tôi lại gặp nhóc như thế này chứ? Mất điểm thật.

Khanh mở cửa, kéo tôi lại, thì thầm:

- Sao không nhặt đồ đi? Mày động đến nó là tiêu rồi!

- Gì?

- Hàng xóm của tao đấy!

- Thật hả? - Chẳng biết tôi biểu cảm thế nào mà thằng Khanh nhìn chăm chăm, ánh mắt đầy nghi ngờ.

- Đừng nói là “em” mà mày đang tương tư…

- Ừ!

- Chết mày rồi!

Khanh nói thế rồi đóng sầm cửa lại, bỏ mặc tôi chết trân trước cửa. Nhóc đã vào nhà từ lúc nào. Tôi có nên gõ cửa không nhỉ? Nhưng biết giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ lại bảo thẳng với nhóc là tôi muốn thấy lại ánh mắt ấm áp của nhóc? Hay cứ thú nhận là tôi chưa từng được quan tâm? Hay, cứ thử đi, bảo là tôi tò mò về nhóc. Và rằng yêu một cô nhóc kì lạ kể ra cũng rất thú vị.


Ở lại

“Nhanh lên chứ, anh chậm chạp quá! Chưa tỉnh ngủ à?” - nhóc nhắn tin dồn dập. Tôi vừa bước thật nhanh, vừa hỏi có ai điên giống mình ra khỏi nhà vào cái giờ này không... Chắc cũng chẳng ai điên giống nhóc, lôi người ta từ trên giường xuống để đi dạo trong một đêm mưa phùn gió bấc thế này. Nhóc là cô bé quái gở nhất trên đời. Ừ mà chính tôi cũng ngạc nhiên làm sao mà mình có thể chịu được sự quái gở ấy.

Hơn 8 tháng rồi, 8 tháng kể từ cái ngày tôi cố tình đụng mặt nhóc ở Alone’café. Ngày lễ tình nhân, quán đông nghịt người. Tôi và nhóc cùng ngồi vào một bàn và đối diện nhau, bởi không còn chỗ trống. Anh phục vụ tươi cười, đặt hai ly nước trước mặt chúng tôi rồi bắt đầu mở sổ.

-Anh chị dùng gì? Hôm nay chúng tôi có chương trình khuyến mãi đặc biệt cho những đôi tình nhân…

-Chúng tôi không yêu nhau!

Tôi  bất ngờ nhìn sang, nhóc vừa thốt lên câu đó. Anh phục vụ nhìn tôi như thể thông cảm vì ngay Valentina mà lại bị bạn gái giận. Tôi gọi một ly lipton. Nhóc uống café không đường. Cô nhóc này có những cái đối nhau chan chát. Hay thật!

Tôi nhẩn nha thưởng thức lịpton nóng. Nhóc đặt cuốn tiểu thuyết lên bàn, đọc say sưa. Tôi ngắm nhóc. Tôi phát hiện ra là tôi thích mấy sợi tóc bay bay trước trán nhóc. Tôi thích cái mũi hếch rất có duyên của nhóc. Tôi thích đôi mắt từng làm tôi chết đuối. Và… tôi lỡ yêu nhóc mất rồi.

Tôi âm thầm đứng dậy, trả tiền và gửi lại một món quà nhờ chuyển cho nhóc. Lần đầu tiên trong đời tôi mua một món quà vào ngày lễ tình nhân. Ban đầu cũng chẳng nghĩ sẽ làm gì. Chỉ biết là vào một ngày như thế thì không nên đi đâu mà tay không. Rồi gặp nhóc lại chỉ muốn tặng cho nhóc. Tôi lặng lẽ nhìn nụ cười mỉm rất nhẹ của nhóc bên ngoài cửa kính khi anh phục vụ đưa cho nhóc món quà. Hà hơi lên kính, tôi vẽ một hình trái tim rồi dạo bước. Hôm đó trời cũng lạnh như thế này.

-Sao em không ngủ?

-Giờ này em không ngủ được.

-Thế nhóc muốn làm gì để chờ sáng nào?

-Đi với em nhé!

Tôi bước bên nhóc trên con phố dài thật là dài. Đêm vẫn bao phủ. Mưa thấm vào áo, lạnh căm. Tự nhiên tôi thấy nhóc thật nhỏ bé. Cái gì đã làm cho cô nhóc của tôi buồn đến vậy? Mấy đêm rồi nhóc không ngủ. Khanh nói với tôi rằng lúc nào nó bất chợt tỉnh dậy giữa đêm cũng thấy phòng nhóc sáng đèn. Đôi mắt trong veo vẫn cứ trong veo nhưng mi mắt thâm nhẹ, cho dù đeo kính cũng chẳng mờ đi được bao nhiêu và cái nhìn của nhóc sao mà xa xăm. Chẳng hiểu sao tôi bỗng thấy thương nhóc lạ lùng. Muốn ôm em thật chặt nhưng rồi tôi chẳng dám. Nhóc không thích thế, không cho phép ai thấy mình yếu đuối, nên dù buồn cũng chẳng nói ra. Ai bảo tôi hiểu quá rõ nhóc làm gì để giờ không dám mạo hiểm bất chấp điều gì mà đến gần nhóc nữa.

-Em có nhớ hồi chúng mình gặp nhau ở quán café không?

-Ừ! - Nhóc trả lời mà giọng buồn man mác.

-Sau đó em tìm được anh và kiên quyết trả lại món quà. Anh thật không hiểu sao em lại tìm được chính xác nhà anh. Lúc nhìn thấy em trước cửa, anh còn tưởng anh sắp “tiêu” rồi.

-Sao thế?

-Vì cái vòng đó anh chôm chỉa ở cửa hàng trang sức chứ đâu.

Nhóc cười buồn rồi lại lặng im. Mọi cố gắng làm nhóc vui của tôi đều vô ích. Tôi chợt thấy đau tới thắt lòng:

-Nói anh nghe đi. Cô nhóc kì lạ, cứng đầu của anh đâu rồi? Sao em không ngủ? Em có chuyện gì phải không?

Nhóc dừng lại, quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi:

-Nếu người anh yêu đã yêu một người khác thì anh sẽ làm gì?

-Anh sẽ quên và đi tìm một tình yêu khác - tôi trả lời, không tự tin lắm.

-Dễ dàng vậy sao? - rồi không đợi tôi trả lời, nhóc tiếp tục đi.

“Dễ dàng vậy sao?” Câu nói thoang thoảng bên tai khiến tôi cảm giác như mình có lỗi. Chính tôi cũng thừa biết là yêu một người chẳng dễ gì để quên. Nhóc hiểu điều đó. Tôi biết, em chỉ hỏi để thấy mình còn có một cái gì đó để dựa vào, để không gục ngã và bật khóc. Cô nhóc của tôi lúc mạnh mẽ thì như một cơn lốc; nhưng khi yếu đuối cũng chỉ là một chiếc lá mỏng manh. Tôi muốn giữ em lại trong vòng tay tôi. Nhưng liệu có giữ nổi không? Hay là chưa kịp chạm vào thì em đã như một vì sao xa, nhìn thấy em mà không bao giờ với tới.

Tôi lặng lẽ bước đi bên nhóc. Có những lúc, dù rất muốn, tôi cũng không thể nói với nhóc được câu nào an ủi. Như lúc này, tôi sợ tâm hồn của em nổi sóng. Em mới 19 tuổi. Rất người lớn mà cũng rất trẻ con. Đi cạnh em mà hình như em đang ở một nơi rất xa nào đấy. Tôi thật sự không làm gì được cho em, chỉ im lặng nghe nhóc ngâm nga: “Nếu như anh không về…”

Sẽ tìm thấy nhau

Tôi không tìm nhóc. Mà có muốn tìm cũng chẳng được. Nhóc từng giao hẹn: “Nếu một ngày em biến mất, anh không được tìm em. Vì em là gió, đừng cố đuổi theo một cơn gió làm gì”. Tôi cứ nghĩ nhóc chỉ đùa thôi. Vậy mà cuối cùng nhóc vẫn đi, bình yên như lúc đến. Không tạm biệt. Không quá đột ngột và bất ngờ. Không nhắn nhủ gì. Nhóc để lại trong tôi nỗi nhớ và sự trống rỗng vô bờ. Tôi chỉ hối hận một điều. Đó là chưa cho nhóc biết tình cảm của mình, rằng người tôi yêu là nhóc chứ chẳng phải ai đó như nhóc đã lầm tưởng, rằng tình yêu của tôi cũng lớn như tình yêu nhóc dành cho tôi vậy. Tại sao tôi không biết điều đó và tại sao tôi không nói với nhóc sớm hơn? Chỉ đến khi nhóc ra đi rồi, Khanh mới cho tôi biết, nhóc đã thầm yêu tôi từ khi gặp tôi ở quán café. Nhóc viết tên tôi ở mọi nơi khắp căn phòng và khóc khi tôi thi thoảng đón đưa một vài cô gái khác. Nhóc giữ chặt tình cảm trong lòng vì nghĩ rằng tôi đã có người yêu. Bây giờ tôi mới biết là nhóc vẫn ngốc như ngày nào. Em đã mang theo cả nỗi buồn, nỗi hận của cả tôi và em ra đi. Một thằng con trai như tôi lần đầu tiên biết đến hương vị của nỗi buồn khi người mình yêu nhất ra đi để cho mình hạnh phúc. Em đâu biết rằng tôi rất nhớ em, chỉ có bên em thì hạnh phúc mới đến.

***

Một chiều cuối năm không hẹn trước. Phố xá đông nghịt người. Chen chúc trong dòng hoa phố cổ, tôi nhìn thấy một đôi mắt trong veo, bộ quần áo phối màu kì cục, mũ phớt trông nghiêng, túi vải to đùng. Em đứng đó, cùng những cành hoa ly, loài hoa mang tên em. Bắt gặp ánh mắt của tôi, em cười thật tươi rồi biến mất vào dòng người cuối phố. 

Như một cơn gió mùa đông.

Gió đi xa, rồi gió sẽ trở về.

Phố

Một ngày hè 2010.

Tuyết thủy tinh

Hôm nay, tuyết đã bắt đầu rơi trên thành phố Paris xinh đẹp này. Tuy không được ngắm những hạt tuyết thật nhưng có lẽ cô sẽ nhớ mãi "tuyết rơi mùa hè" của anh...
Chết ở Paris...

- Tại sao lại như vậy? Em chỉ cần một lý do... Không lẽ anh định nói chia tay là sẽ chia tay sao?...

- Anh... Anh nghĩ chúng ta nên kết thúc tại đây... Có lẽ anh đã hết yêu em. Em hãy cứ là một cô bé ngốc nghếch, ngây thơ như lần đầu tiên anh gặp em, được không?...

- Nhưng còn những đứa con, về một ngôi nhà thì sao hả anh? Em không muốn chúng ta lại kết thúc sớm như vậy. Đừng mà... anh... ba năm qua không lẽ anh không có tình cảm với em sao...

Chàng trai câm lặng, không nói gì. Bóng chàng đổ vật xuống thảm cỏ tàn tạ của buổi chiều tàn. Có lẽ mọi câu nói đều trở nên thừa thãi - ít nhất là trong lúc này. Khi yêu nhau thì họ không cần biết lý do, còn khi đã nói lời chia tay thì trăm ngàn câu chuyện... Chút nắng cuối ngày không còn đủ sức để sưởi ấm trái tim cô. Chàng trai quay mặt đi, những bước chân vội vã xuyên thẳng con đường quốc lộ. Có lẽ anh không muốn cô thấy khuôn mặt mình trong lúc này. Có một thứ gì đó xâm chiếm trái tim anh khiến sống mũi cay xè...

***

"Ngày hôm nay, anh đã nói lời chia tay tôi. Vì sao cơ chứ? Anh không phải là tuýp người dễ thay đổi... Vậy nên...

Tôi lại thèm những cái BUZZ! bất chợt mỗi lần anh online - nhưng hôm nay nick Yahoo anh không sáng...

Tôi lại thèm những cuộc điện thoại nửa đêm không vì lý do gì - nhưng hôm nay điện thoại tôi không đổ chuông...

Tôi lại thèm những tối cùng anh lang thang nơi phố cổ để ngắm những dòng người qua lại, để đắm mình trong cái tĩnh mịch nơi đây nhưng..."

Khi đã chia tay, con người ta mới cảm thấy tiếc những điều vốn bình dị nhất. Một thói quen dù khờ khạo nhất cũng thật khó để thay đổi...

"- Nhưng làm cách nào để em gặp lại anh chứ?

- Không cần đâu, anh sẽ vĩnh viễn bước khỏi cuộc đời em. Đừng tìm anh nữa. Hãy cứ coi như anh chỉ là một giấc mơ được không em?"

Cô nhớ như in từng lời anh nói với cô... Từng câu, từng từ khẽ va đập vào nhau tạo thành một mớ hỗn độn trong trí óc cô... Không! Cô cần một lý do...

Chiều. Thêm một buổi chiều nữa. Trở về nhà sau cuộc hẹn với một thằng bạn của anh, trí óc cô cũng thêm một lần giằng xé - mặc cho trái tim cứ đóng băng dần. "Anh đến Paris! Tại sao vậy? Không lẽ anh định sẽ vĩnh viễn dời xa tôi?...". Chợt cô có một linh cảm nào đó. Chuyến bay cuối cùng trong ngày Hà Nội-Paris - có một cô gái bé nhỏ, yếu ớt...

***

Phòng 208. Khách sạn Soulie - Thành phố Paris. Cô đứng tần ngần nhìn thành phố qua ô cửa kính nhỏ. Dòng người hỗn tạp đâm xéo qua nhau... Cô đã chọn cho mình nơi đẹp nhất để được ngắm nhìn con sông Seine, nhưng Seine phản lại cô bằng một thứ màu xám xịt. Chiếc rèm được hạ xuống, trả lại màu đen ngòm trong phòng. Cô sẽ tìm anh giữa biển người này dù biết cơ hội cho mình là một phần nghìn nhưng cô tin, những người yêu nhau sẽ đến được với nhau... Thời gian cho cô không nhiều, hai ngày nữa, Paris sẽ có tuyết rơi và cô sợ ở một nơi nào đó, anh sẽ đóng chặt mình trong bốn bức tường. Khi khó khăn ập đến, thay vì đối mặt với chính nó, con người ta thường sẽ chọn cho mình giải pháp an toàn nhất - lẩn tránh... Cánh cửa đóng lại, trả lại cho căn phòng cái tĩnh lặng ban đầu - căn phòng vẫn vậy - không có gì đặc biệt - trừ sự xuất hện của chiếc vali...

***

Phòng 209, trong một căn phòng nhỏ cạnh con sông Seine của khách sạn Soulie, có một chàng trai Việt Nam lần đầu tiên đặt chân tới Paris. Gần 1 giờ đồng hồ ngắm con sông Seine, anh vội quyết định sẽ đặt chân tới đường phố nơi đây - không vì một lý do đặc biệt nào - trái tim anh mách bảo vậy. Những mảng ký ức của anh bỗng được chắp nối, dẫn mạch cho đôi chân đi tới điện Panthéon. Điều đó là vô thức hay cố tình? Anh cũng chẳng biết nữa! Đôi khi trái tim con người ta thật khó đoán...

Paris những ngày đông. Đường phố nơi đây bỗng trống vắng tới mức vô cảm. Quàng chiếc khăn len - món quà đầu tiên anh tặng, cô bước nhẹ xuống thành phố đầy xa lạ này. Có một thứ gì đó như dẫn lối cô xuyên ngang qua những dãy phố tới điện Panthéon... Cô không quá giỏi tiếng Anh nhưng cũng đủ để giao tiếp với những con người nơi đây. "Thank you!" - cô mỉm cười cảm ơn những người dân xứ xa lạ rồi vội bước tiếp tới nơi con tim mách bảo. Ẩn sau nụ cười đó là ánh mắt vô hồn, là trái tim sắp bị đóng băng.

Cô ngắm nhìn bao quát thành phố, ngắm nhìn những con người xa lạ ấy hòng tìm thấy bóng dáng anh...

- Tạ Bảo Anh! Cô hét lớn như một phản xạ tự nhiên không đoán trước...

Phía bên kia đường có một chàng trai...

Mặc cho những chiếc xe qua lại, cô lao ngay sang bên kia đường - cô không muốn mất anh thêm một lần nữa... Đôi khi có những hành động cần thực hiện ngay mà không được xếp đặt trước...

Kéttt... Chiếc ô tô từ phía xa đi tới lao thẳng vào người cô...

Paris... Dưới lòng đường, có một cô gái Việt Nam nằm bất động. Hai tay cô bám chặt vào chiếc khăn len trắng - Đặng Mai Lan...

Đặng Mai Lan... Chết...

Ảo ảnh thủy tinh

Bệnh viện Royce, Thành phố Paris. Trong một căn phòng nhỏ có khung cửa sổ nhìn về hướng cái cây lớn đã trút bỏ gần hết lá...

Căn phòng trắng toát lộ rõ cái lạnh đến gai người. Xung quanh không có gì đặc biệt ngoài bốn bức tường trống trơn... Không khí mờ ảo bao bọc căn phòng ấy... Cánh cửa được mở tung - một chàng trai người Việt - Tạ Bảo Anh...

- Ê, em còn định ngủ đến bao giờ nữa? Không dậy à? Chàng nói với cái bộ mặt ngố xệch, kèm theo một cái chớp mắt thoáng qua.

Cô - Đặng Mai Lan, khẽ cựa mình nhưng đôi mắt vẫn nhíu lại kèm theo một nụ cười mỉm đáng yêu...

Bảo Anh bước nhanh về phía đầu giường, đặt lên đó bó hoa tầm xuân. Anh nhìn cô rồi khẽ chạm nhẹ đôi môi lên trán cô...

- Á! Anh không phải lợi dụng nhé! - Cô nhìn anh nói với cái nháy mắt đáng yêu...

- Ai bảo em biết anh vào rồi mà vẫn giả vờ ngủ cơ!!! Ha Ha!

Cô lấy tay định đánh anh một cái nhưng cánh tay ấy lại chuyển sang túm nhẹ vạt áo kéo anh dí sát xuống mình.

- Hôm nay, anh mang gì đến cho vợ tương lai của mình thế?

- Tầm xuân! - Loài hoa mỏng manh, nhỏ bé nhưng có sức sống mãnh liệt - cũng là loài hoa mà em thích nhất!

- Ơ, ở Paris mà cũng có tầm xuân sao? Anh kiếm bằng cách nào vậy?

Anh nhìn cô, nhíu mày trả lời:

- Bí mật!

Chợt, có một luồng sáng vô hình nào đó đâm thọc vào căn phòng. Từ phía cánh cửa có một vài y tá đi vào...

- Xin lỗi anh, nhưng chúng tôi cần đưa cô ấy đến nhà xác... Cô ấy đã mất, anh cũng đừng buồn nữa!...

Anh nhìn cô, nhìn mấy cô y tá nói trong vô vọng...

- Không... Không... Cô ấy chưa chết... các người, các người lừa tôi... Cô ấy vẫn sống mà... Không được đưa cô ấy đi đâu hết, vừa nãy chúng tôi còn nói chuyện với nhau cơ mà...

Từng mảng ảo giác trong anh bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Phía trước anh giờ chỉ còn lại một cô gái bé nhỏ nằm bất động trên giường... Một người trong số họ kéo nhẹ tấm ga trắng phủ kín người cô. Khoảnh khắc ấy nhanh đến độ cơn gió những ngày đông này không còn đủ để thổi qua. Nhưng anh vẫn bắt được cái chi tiết nhanh vội ấy... Vẫn kịp nhìn thấy đôi môi trắng nhợt, đôi mắt thâm quầng - có lẽ do cô ấy đã khóc quá nhiều...

Gục ngã...

Anh nhìn theo chiếc giường được đẩy đi...


Ký ức thủy tinh

Hà Nội một ngày nắng - những trận nắng gắt của ngày hè... Anh cùng cô lang thang bên Bờ Hồ, ngắm dòng người qua lại, ngắm những cặp tình nhân cùng nhau chụp những "pô" ảnh cưới.

Đã có lần, cô hỏi anh:

- Bao giờ chúng mình được như họ nhỉ?

Anh mỉm cười: "Nhanh thôi!"...

... Và rồi một ngày hè khác ở Hà Nội, vẫn chiếc ghế đá quen thuộc bên Bờ Hồ...

- Anh ơi, kỳ trăng mật của chúng ta, chúng ta sẽ sang Paris đi! Trước đây, đã có lần em định sang Paris học đó, nhưng với em, anh vẫn là quan trọng nhất nên... Hì! - Cô nhìn anh, nhìn Tháp Rùa bé xíu giữa lòng hồ rồi cười lớn...

- Em đúng là đồ ngốc mà! Ngốc nhất thế kỷ luôn đó!!!

- Có anh ngốc í!...

- Em ngốc!

- Anh ngốc!...

...

Và câu chuyện của họ cứ thế, cứ thế được viết ra mà gần như chưa có một hồi kết...

- Anh ơi, anh hứa sẽ đưa em đến Paris nhé! Chúng ta sẽ thuê một khách sạn nào đó gần sông Seine, rồi có thể sẽ lang thang đi bộ sang điện Panthéon. Buổi tối, chúng ta sẽ tới sân giữa của Palais de Chaillot để ngắm tháp Eiffel. Em thích được ngắm nó từ xa! Kỳ trăng mật của chúng ta sẽ thật tuyệt phải không anh?!

Anh quay sang nhìn cô, hai vầng trán dí sát vào nhau, mỉm cười:

- Hình như em đã xếp lịch của anh vào trái tim em rồi nhỉ? Haizz! Khổ mình quá, có lẽ mình đã hết tự do rồi! Mình đúng là đồ ngốc mà!...

Cô đấm nhẹ vào ngực anh...

- Nếu anh thích tự do thì... tùy anh thôi! Nhưng em đã trói anh vào trái tim em rồi đó! Liệu mà... À, mà anh vừa tự nhận mình là đồ ngốc đó! Ha ha! Lêu lêu!...

- Ơ...

Hà Nội ngày nắng...

- Mà sao em lại thích sang Paris thế?

- Hì, em cũng muốn một lần được ngắm tuyết rơi, vậy nên kỳ trăng mật ấy sẽ diễn ra vào mùa đông nhé anh! Em và anh sẽ cùng lang thang, tạt vào một quán cafe nào đó rồi nhâm nhi một tách capuchino. Em sẽ nặn cho anh cả một người tuyết tí xíu nữa! Nó sẽ đáng yêu như em!

- Không! Anh muốn em sẽ "nặn" cho anh cả một nhà "người tuyết" thật cơ! Haha! Anh nháy mắt nhìn cô kèm theo một đường cong trượt dài trên đôi môi.

- Nè, liệu hồn đó! Anh có kham được hết không mà đòi...

...

- À, nhắm mắt lại và chờ anh một lát nhé! Nhớ là anh chưa bảo mở thì chưa được mở ra đâu đó!

Cô nhìn anh, mỉm cười rồi hai mí mắt khẽ chạm vào nhau...

- Tèn ten ten!!! Em mở mắt ra đi!

- A, tuyết rơi mùa hè!!!

Anh khẽ tung nắm lá liễu trong tay lên không trung. Từng chiếc lá chao liệng rồi hạ cánh xuống mái tóc cô...

- Đấy nhé, anh đã mang cả một Paris tuyết rơi sang cho em rồi đấy nhé!

Ánh mắt nhìn nhau, dường như giữa họ không còn tìm thấy một khảng cách nào nữa - hai người như đã hòa vào một... Có lẽ không cần phải nói thêm điều gì nữa cũng đủ để hai trái tim hiểu nhau...

Nắng dát xuống mặt nước từng lát vàng... Hồ Gươm chứng kiến một câu chuyện tình thật đẹp...

Tuyết thủy tinh

Paris ngày đông.

Bảo Anh đứng lặng người trước nấm mồ nhỏ của một cô gái người Việt - Đặng Mai Lan. Từng mảng ký ức thủy tinh ấy dạt trôi về anh. Hồi ức đẹp của Hà Nội, của Mai Lan khẽ cựa dậy… Gia đình cô cũng đồng ý để cô được sống mãi cùng đất nước Paris... Bởi cô yếu Paris, yêu xứ sở này...

Hai ngày kể từ khi Mai Lan mất, người ta thấy xuất hiện bên nấm mộ ấy một ngôi mộ nhỏ - một chàng trai người Việt...

Trong cuốn Nhật ký mà anh để lại, người ta đọc được một đoạn đã bị nhòe mực...

"Hà Nội, ngày... tháng... năm...

Có lẽ phải suy nghĩ rất nhiều tôi mới quyết định nói lời chia tay với Mai Lan. Tôi vẫn yêu em nhiều lắm chứ. Nhưng tôi cũng hiểu được tình trạng của mình - ung thư phổi giai đoạn cuối, bác sĩ nói tôi sẽ không sống được bao lâu nữa... Em ngốc lắm nên có thể em sẽ khóc vì tôi thôi. Nhưng tôi không muốn em phải buồn như vậy, tôi không muốn em phải khóc... Vậy nên, thôi thì em cứ coi tôi là một kẻ lừa dối tình cảm còn hơn để em phải chứng kiến cái chết của tôi. Đau vì một người lừa dối nhưng biết họ vẫn tồn tại đâu đó trên quãng đời này còn hơn là khổ vì biết rằng ta sẽ mãi mãi không bao giờ được gặp họ...

Tôi sẽ sang Paris một chuyến... Trước khi mất, tôi muốn được tới nơi hằng mong ước của em. Và có thể, sẽ có một ngày nào đó, tôi sẽ đem những hạt tuyết bé nhỏ của Paris vào giấc mơ của em...

Em ngốc lắm! Tuyết bé nhỏ của anh à..."

Hôm nay, tuyết đã bắt đầu rơi trên thành phố Paris xinh đẹp này. Tuy không được ngắm những hạt tuyết thật nhưng có lẽ cô sẽ nhớ mãi "tuyết rơi mùa hè" của anh... Hai nấm mồ bị bao phủ bởi tuyết nhưng chắc chắn họ sẽ không lạnh vì trái tim hai con người ấy luôn thuộc về nhau...

"Cuộc đời anh là một giấc mộng kéo dài. Nó trôi qua thật êm đềm và tĩnh lặng. Anh chìm trong đó tưởng như không bao giờ tỉnh giấc... Nhưng vào một ngày đẹp trời, có một người con gái đã đánh thức con tim tình yêu đang ngủ say của anh dậy... Người con gái ấy, mang tên... EM"

Hoa lưu ly

Chuyện kể rằng ngày xưa có một cậu sinh viên, không phải hiệp sĩ cũng không phải hoàng tử.
Ngay từ lần gặp đầu tiên, nhìn gương mặt ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy,… Nó đã có ngay ý nghĩ: “Mình sẽ yêu người bạn này!” Cái ý nghĩ ấy không phải do nó xem quá nhiều phim Hàn Quốc, cũng không phải do nó quá mơ mộng, đơn giản là tự dưng nó thấy như có một người đang thì thầm vào đầu nó. Nhưng ý nghĩ đó không đồng nghĩa với việc nó yêu người ta ngay từ lần gặp ấy…

Nó – tên đầy đủ Nguyễn Nhã Phương - tên thường gọi Lưu Ly. Cái tên thường gọi là do bạn bè thấy bất cứ nickchat hay mail nào của nó đều lấy là Lưu Ly cả. Cũng vì nó thích nhất một loài hoa ở thành phố hoa Đà Lạt, quê hương nó: Forget me not (tên tiếng anh của lưu ly). Hè này, mẹ nó bảo ra phụ dì Tâm bán hoa, dì nó có một cửa hàng hoa nho nhỏ ở Hà Nội. Dĩ nhiên là nó đồng ý, dù sao thì hết hè nó cũng phải bắt đầu cuộc sống sinh viên 4 năm ở đây, với lại nó cũng thích hoa nữa. Nó vẫn nhớ hôm ấy là ngày thứ 3 nó đến Hà Nội, đang trông cửa hàng cho dì nó đi chợ thì cậu ta ùa vào:

- Dì ơi! Cho cháu một bó forget me not.

3 ngày nay, Phương chưa gặp một khách hàng nào mua loại hoa ấy, lại đúng lúc nó đang ưu ái chăm chút, tưới nước cho mấy cành hoa Forget me not nên nghe vậy Phương giật mình quay ra phía khách hàng. Gương mặt có một chút ngơ ngác, nét xinh xắn trời cho của cô bé bán hàng lạ lẫm lại có những bông hoa lưu ly tím điểm xuyết bên cạnh, tự dưng trái tim Đạt lỡ mất một nhịp khi cô bé ấy ngẩng đầu lên. Thoáng bối rối:

- Xin lỗi! Tôi tưởng bạn là dì Tâm. 

Thấy người khách mua hàng có vẻ lúng túng, Phương mỉm cười:

- Tôi lại già đến thế ư?

- Không phải, tại bình thường thấy dì ấy bán có một mình.

- Tôi mới đến giúp, để tôi bó giúp cậu, cậu là khách hàng đầu tiên tôi bó forget me not cho đấy!

- Cậu có bó được đẹp như dì Tâm không thế?

- Cậu chờ một lát là biết liền.

Trong lúc chờ Phương bó hoa, Đạt đi lại ngắm đủ các loại hoa trong cửa hàng, Phương vửa bó vừa thỉnh thoảng ngước lên nhìn cậu khách lạ. Cái cách cậu ta chạm nhẹ vào các cánh hoa để xem như sợ chúng đau, cái cách cậu ta cúi xuống ngửi mùi hương của những loài hoa nhìn lạ lạ rồi mỉm cười, rồi cả cái cách cậu ta nhìn những cành hoa forget me not trìu mến nhưng có chút xa xăm làm Phương cảm thấy ở con người lần đầu tiên gặp gỡ này có điều gì đó ấm áp lắm. Chắc tại vì cũng như Phương, cậu ta thích forget me not.

- Xong rồi! Cậu có cần thiệp cài hoa không?

Đạt trả tiền, đón lấy bó hoa, và cười:

- Không cần đâu. Cảm ơn, cậu bó đẹp lắm.

Đúng lúc ấy thì dì Tâm đi chợ về, thấy Đạt dì tươi tỉnh:

- Đạt hả cháu? Lại mua forget me not à?

- Dạ, cô bé này bó hoa khéo thật cô ạ.

Dì Tâm quay sang nhìn Phương mỉm cười, Phương quay mặt đi vì chút ngại ngùng:

- Phương nó bằng tuổi cháu đấy, không bé đâu. Cháu gái dì. Nó mới xuống Hà Nội, hôm nào cháu rảnh đưa nó đi chơi giúp dì.

- Dì, cháu đến để phụ dì mà.

- Cứ đi cho biết đi, một mình dì trông cửa hàng cũng được.

Nghe hai dì cháu nói chuyện, Đạt cười nhẹ:

- Cậu đừng ngại, để tớ đưa cậu đi. Thôi, cháu chào dì, cháu đi có việc một chút.

Đạt nói rồi đi ra khỏi cửa hàng, thấy ánh mắt dò hỏi của cô cháu, dì Tâm giải thích:

- Nhà thằng Đạt ở gần đây, hay ra mua hoa lắm, nhưng toàn mua forget me not thôi. Bình thường nó không cần bó nhưng chắc hôm nay nó mang đi tặng đâu đó. Nó đỗ Bách Khoa, gần trường cháu đấy. Thằng nhỏ tốt tính lắm, để nó đưa cháu đi chơi cho biết Hà Nội, dì đâu biết tụi nhỏ chúng mày thích đi những chỗ nào đâu.

Phương im lặng không nói, chỉ khẽ mỉm cười. Nó nhớ đến những địa điểm mà nó đã được một người giới thiệu là nên đến ở Hà Nội, tiếc là nó làm mất số điện thoại của người ấy nên không liên lạc được nữa…

Chiều hôm sau, Đạt đi xe đạp đến rủ Phương đi dạo. Nó ngần ngừ nhưng dì Tâm nói cửa hàng giờ này vắng khách, nó cứ đi đi, thế là nó ngồi sau xe Đạt để cậu ta chở đi qua những con phố. Rong ruổi trên những con phố cổ, hai đứa dừng lại ở hồ Gươm. Đạt gửi xe đạp rồi cả hai đi bộ quanh bờ hồ. Chiều khá muộn, nắng chỉ còn nhàn nhạt, gió thổi mát lộng, Phương và Đạt bước đi không nói gì, chỉ thỉnh thoảng lại quay qua người kia như thử đoán ý nghĩ của nhau, nhưng trong khung cảnh bình yên này có thể nghĩ gì được nhỉ... Thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt nhau, cả hai chỉ mỉm cười. Mỏi chân, hai người ngồi nghỉ ở một chiếc ghế đá, cùng ăn kem và nhìn ra mặt hồ.

- Hà Nội có đẹp như trong tưởng tượng của cậu không?

- Không đẹp như trong tưởng tượng nhưng vẫn có nét để nó tự khoe với tớ rằng: tôi là Hà Nội.

- Tớ hỏi vậy là vì Dì Tâm bảo đây là lần đầu tiên cậu đến Hà Nội, Đà lạt đẹp đến thế nên cậu chắc cũng khó mà thấy nơi nào đẹp nữa.

- Không đâu, mỗi nơi có một vẻ đẹp riêng, với lại tớ chưa khám phá hết Hà Nội mà.

- Ừ, để mấy hôm tới tớ sẽ đưa cậu đến những nơi khác, cậu sẽ thấy Hà Nội đáng yêu hơn… Ơ, sao cậu lại cười?

- Không có gì, tại cách nói về Hà Nội của cậu rất giống với một người bạn của tớ. Vậy cậu lên Đà Lạt bao giờ chưa?

- Chưa từng, nhưng chắc chắn tớ sẽ đến đó!

- Tại sao?

- Tớ phải đến một nơi ở đó!

- Nơi nào thế?

- Vườn hoa Đà Lạt để ngắm hoa Forget me not ở đấy. 

- Khi đó, tớ sẽ làm hướng dẫn viên cho cậu. 

- Hứa nhé! 

- Ừ, mà cậu thích forget me not thì có biết sự tích về loài hoa ấy không?

- Không, có cả câu chuyện về loài hoa ấy ư?

- Chuyện kể rằng, chàng hiệp sỹ cùng người yêu đang đi dạo bên bờ sông. Chợt thấy một cành hoa màu tím mọc hoang dại ở đó, thiếu nữ thốt lên khen đẹp. Hiệp sĩ thấy vậy muốn làm vui lòng người yêu bèn lại gần để hái. Nhưng trong lúc đang với cành hoa, chàng bị ngã xuống dòng sông nước chảy xiết, bộ áo giáp quá nặng khiến chàng không đủ sức xoay sở để bơi vào bờ. trước lúc chìm xuống, chàng vẫn cầm trên tay cành hoa và nói với người yêu rằng: forget me not… từ đó cô gái luôn cài hoa tím trên mái tóc để nhớ chàng hiệp sĩ kia.

- Tớ không thích câu chuyện này.

- Tại sao?

- Chẳng lẽ bộ áo giáp nặng đến thế và sao lúc đó cô gái không chạy đến để đưa tay ra cứu người yêu mình.

- Nghe nói cậu đỗ Bách Khoa?

- Ừ, nhưng cái đó thì liên quan gì ở đây?

- Vẫn cái logic khô khan của những người con trai giỏi tự nhiên. Sao cậu lại có thế thích hoa forget me not được nhỉ?

- Lạ lắm à? Có một sự tích khác đấy. Hôm nào tớ sẽ kể cậu nghe, giờ phải về không muộn rồi.

- Mấy giờ thì ở tháp Rùa sáng đèn?

- Phải tối hơn nữa đã. Hôm nay chưa xin phép dì Tâm, hôm khác mình quay lại đây vào buổi tối nhé!

- Ừ…

Phương và Đạt về nhà, nói chuyện với Đạt rồi Phương mới thấy Đạt là người rất dễ gần, hai người nói chuyện tự nhiên và tâm đầu ý hợp như đã quen từ lâu lắm. Có những lần Đạt sang cửa hàng cùng Phương bán hoa, Phương nhớ có lần Đạt đã bảo:

- Trông cậu lúc ở gần những cành forget me not quen lắm! Tớ chưa từng lên Đà Lạt, cậu cũng lần đầu tiên đến Hà Nội nhưng thực sự tớ thấy rất quen, cứ như trong một giấc mơ nào đó tớ đã nhìn thấy cậu như vậy ấy!

Đạt nói rồi thoáng đỏ mặt nhìn Phương, Phương mỉm cười:

- Tớ cũng có cảm giác cậu rất quen. Rất giống một người bạn tớ quen cũng ở Hà Nội.

- Có lẽ bọn mình gặp nhau ở kiếp trước.

Đạt nói và cười. Phương cười theo, Đạt rất quen nhưng nụ cười này thì không quen, người bạn mà Phương biết có vẻ mặt trầm và buồn, hơi xanh xao một chút, lúc cười cũng thoáng nét buồn rất lạ. Thôi kệ, Phương nghĩ mình chỉ tự tạo ảo giác chứ làm gì có ai giống ai. Những ngày hè sau đó, Phương được Đạt dẫn đi chơi những nơi khác ở Hà Nội, cùng đến bãi bồi sông Hồng, cùng đến cả cánh đồng hoa cải. Ở cánh đồng hoa ấy, Phương chợt nhớ đến lời người bạn đã nói từ lâu, những lời giới thiệu làm cô bé lớp 10 ôm ấp giấc mơ được đến Hà Nội: “Hà Nội có hồ Gươm, có bến sông Hồng, có bến Hàn Quốc, cả cánh đồng hoa cải nữa. Nếu em đến Hà Nội, nhớ phải đến những nơi đó nhé! Nếu có thể thì anh sẽ làm hướng dẫn viên cho em… anh sẽ cõng em trên cánh đồng hoa cải và nắm tay em đi trên bến Hàn Quốc…” “Anh lãng mạn quá!”, “Anh không đùa đâu thật đấy, Lưu ly”, “forget me not chứ!” “Cả hai… nhưng đến đó nếu không có anh, em nhớ bảo người đi cùng làm thay anh nhé, như vậy mới cảm nhận được hết cái đáng yêu của Hà Nội nơi em đến…"

- Đạt này, cậu cõng tớ được không?

- Hì, tớ đang định hỏi cậu có muốn được cõng không đây.

Hơi ngại ngùng một chút nhưng Phương vẫn để Đạt cõng. Đạt đi chầm chậm, trời nắng nhẹ, không quá gay gắt nhưng đủ ánh sáng để làm cả cánh đồng trở nên rực rỡ. Sắc vàng của hoa cải, của nắng lại hòa thêm những cơn gió rất nhẹ, ngồi trên lưng Đạt cõng, cảm giác đúng là rất khác với lúc cùng bước đi. Trong tim Phương trào lên một cảm xúc khó tả. Đáng lẽ ra không nên để rơi vào hoàn cảnh hơi khó xử thế này, dù Phương muốn được thử cảm giác được một người cõng trên lưng và đi giữa cánh đồng hoa cải. Ấm áp, bình yên nhưng nếu như thế này thì Phương sẽ không giữ được nhịp đập bình thường khi gặp Đạt nữa mất. Được một lát, Phương đòi xuống, Đạt vẫn lặng im từ lúc cõng Phương. Lúc xuống nhìn vào mắt Đạt, Phương bất ngờ vì thấy nó rưng rưng đầy nước. Phương thoáng lo lắng:

- Đạt, cậu không sao chứ?

Đạt lắc đầu cười nhẹ, nhưng khi chớp mắt có một giọt nước vẫn cứ ngoan cố trào ra. Bất giác, Phương đưa tay lên lau nó giúp Đạt, Đạt bối rối quay đi:

- Mình kiếm chỗ nào đó ngồi đi!

- Ừ.


Hai người ngồi xuống, im lặng, lại có gió và những con bướm nhỏ… Sau một thoáng, Đạt mở lời:

- Đột nhiên tớ nhớ đến một số chuyện không vui thôi. Cậu biết không, có những điều rất giản dị mà một người muốn làm nhưng không có đủ thời gian để làm. Đôi khi tớ nghĩ ông trời thật bất công.

- Cậu có tin vào phép màu không? Vào những điều kì diệu ấy?

- Nếu có tớ sẽ làm tất cả để nó xảy ra. Thôi lại nói linh tinh rồi. Mình đi chơi tiếp đi.

- Có cái gì đó như ám ảnh cậu vậy. Kể tớ nghe đi!

- Tớ muốn quên nên không muốn kể lại nữa. Tớ đã nói là không có gì rồi mà. Nhìn vẻ mặt lo lắng của cậu kìa...

Đạt nói và đưa tay xoa đầu cô bạn đang có vẻ buồn lây giọt nước mắt của cậu. Đạt cười để trấn an Phương và cái tính dễ vui dễ buồn của Đạt làm không khí vui vẻ trở lại: 

- Phương có biết sự tích hoa cải không?

- Có cả sự tích hoa cải à?

- Có chứ, ngày xưa có một chàng hoàng tử, à quên hiệp sĩ…

***

Trong hơn một tháng hè, ở Hà Nội, từ một người hướng dẫn viên và khách du lịch, giữa Đạt và Phương đã có một sợi dây tình cảm gắn kết hai người lại với nhau. Dù không ai nói với ai nhưng cái cách Đạt nhẹ nhàng cầm tay Phương và sau thoáng ngạc nhiên, Phương để yên bàn tay mình trong bàn tay Đạt cũng đủ để hai người hiểu những điều không cần phải nói nên lời. Vẫn cùng lang thang trên những con phố, cùng dạo bờ hồ những chiều lộng gió, vẫn hai con người đó nhưng dường như giữa Hà Nội sầm uất, tấp nập vội vã, họ tìm thấy cho riêng mình sự ấm áp và bình yên khi ở cạnh nhau. Trong trí nhớ của Phương còn một nơi mà Phương chưa được đến, đó là con đường được gọi là bến Hàn Quốc. Khi nghe Phương hỏi về nó, Đạt mỉm cười nói rằng đó là nơi các đôi yêu nhau hay đến vì khung cảnh rất lãng mạn, ngừng một chút Đạt lại khẽ nói: “Tớ muốn cùng cậu đi đến đó!”

Đúng như Đạt nói, khung cảnh của con đường này rất nên thơ, một bên là đầm sen mát lộng, bên kia là sóng nước mênh mang. Cuối chiều, nhìn đâu cũng thấy toàn đôi với cặp đi cùng nhau. Nắm tay nhau, Đạt và Phương bước đi trên con đường đó. Hà Nội là đây, những địa điểm vừa quen vừa lạ: lạ vì chưa một lần đến, quen vì đã được một người kể về nó bằng một cách cảm nhận rất sâu sắc. Hai người tìm một chỗ đứng không quá đông đúc để cùng đón những cơn gió chiều mang hương sen man mác. Đạt dịu dàng quay sang Phương:

- Nếu tỏ tình bằng câu nói: Tớ mến cậu thì có trẻ con không?

- Cậu… vô duyên!

Đạt cười nhẹ, cậu đưa tay lên nhẹ vuốt tóc Phương: “Tớ muốn nói là…” đang thu hết can đảm để nói ra 3 từ ngắn ngủi nhưng vô cùng khó nói ấy, chợt Đạt sững lại khi khẽ chạm phải chiếc ghim cài tóc hình hoa… forget me not màu tím. Trời tự dưng mây kéo đến , tối sầm lại, thấy Đạt có chút bất thường, ánh mắt lại có vẻ hoảng hốt, Phương lo lắng:

- Cậu sao thế? Đau ở đâu à?

- Cái ghim tóc này, cậu có khi nào?

- Ơ cái này à? Tớ có lâu lắm rồi! Bên trong còn khắc chữ Lưu Ly này. Ngày trước có một đôi nhưng tớ tặng một người bạn một chiếc làm kỉ niệm rồi.

Mưa ào xuống như trút nước, mưa mùa hè vẫn thế, đến vừa nhanh vừa dữ dội. Đạt vịn vào vai Phương để xua đi cảm giác chóng mặt, chậm chạp nói:

- Mình về đi, mưa rồi.

Phương thấy lạ nhưng biết có hỏi Đạt cũng không nói nên đành im lặng. Đang vui vẻ mà tự dưng Đạt làm sao nữa không biết... Từ lúc đó đến khi về đến nhà, Đạt cũng chỉ nói lời tạm biệt, ngoài ra không giải thích thêm điều gì, Phương có chút hoang mang, lo lắng nhưng tính Đạt vẫn thế chẳng chịu mở lòng để chia sẻ. Còn Đạt về nhà, thay quần áo khô rồi nằm xuống giường mệt mỏi thiếp đi lúc nào không biết. Quá khứ lại hiện về trong giấc mơ không an lành:

***

- Anh đi chơi Đà Lạt vui không kể em nghe đi!

Cậu bé lớp 10, tắm xong, ùa vào phòng anh trai bắt kể chuyện. Hai anh em thân nhau lắm nên hôm nào không được anh trai hơn 2 tuổi kể chuyện cho nghe thì Đạt không ngủ được. Định thấy thằng em vào dù đi chơi xa về vẫn mệt nhưng vẫn cố kể chuyện nó nghe.

- Vui lắm! Em thích nghe chuyện gì nào?

- Truyện gì mà anh nhớ nhất ấy!

- Anh gặp một cô bé dễ thương ở vườn hoa Đà Lạt, cô ấy đang ngắm hoa foget me not.

- Anh bị cô bé ấy hớp hồn rồi hả?

- Hớp hồn thì sao còn đây mà kể chuyện em nghe, nhưng đó là cô gái đầu tiên khiến tim anh đập mạnh đến thế. 

- Ơ, đập mạnh, anh không sao lúc ấy đấy chứ?

- Không, cô bé ấy rất đáng yêu. Lúc cô ấy ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy... làm anh có cảm giác…

- Cảm giác gì ạ?

- Anh yêu cô ấy mất rồi, yêu ngay từ lần đầu tiên gặp mặt ấy.

- Em không tin!

- Em còn bé, hiểu sao được...

- Đâu, em kém anh có hai tuổi mà. Nhưng anh có gặp lại cô bé ấy được không?

- Bọn anh trao đổi địa chỉ rồi đấy! Cô ấy nói sẽ đến Hà Nội và anh sẽ làm hướng dẫn viên cho cô ấy. Anh ghi nó vào sổ tay rồi. 

- Vậy là cô bé ấy cũng mến anh rồi. Cô bé ấy bao nhiêu tuổi?

- Bằng tuổi em.

- Ơ, em không chịu gọi người bằng tuổi làm chị dâu đâu.

- Em phải gọi chứ! 

- Em không thích! Nhưng nếu anh vui vì điều đó, em sẽ gọi.

- Anh rất vui, tuy nói chuyện không nhiều nhưng anh lúc chia tay anh không thể dời mắt khi cô ấy chưa đi khuất. Nhưng cô bé ấy cũng còn trẻ con như em ấy.

- Lần đầu tiên em thấy anh nói về một người nhiều như thế đấy! 

- Anh muốn đưa cô ấy đi khắp Hà Nội, cầm tay cô ấy đi trên bến Hàn Quốc, cõng cô ấy giữa cánh đồng hoa cải và anh muốn quay lại Đà Lạt nữa. Nhưng… anh sợ mình không có đủ thời gian.

- Không cho anh nói thế… anh mới 19 tuổi mà. 

- Nhưng tim anh…

- Bác sĩ bảo tim anh chỉ cần uống thuốc đúng giờ và không để phải đập mạnh là không sao mà.

- Đạt ngốc! Không đập mạnh có nghĩa là không được yêu ai đấy! À cho em xem cái này này.

- Một chiếc ghim tóc hình hoa foget me not màu tím… Lưu Ly…

- Tên cô bé ấy đấy.

- Lạ nhỉ… Sao lại tên là Lưu Ly???

Tiếng mẹ gọi làm đứt quãng cuộc nói chuyện của hai anh em:

- Đạt, về phòng cho anh con nghỉ đi!

- Dạ.

Đúng là anh Định có những dự cảm rất đúng: anh không có đủ thời gian… Anh trai Đạt ra đi trong một giấc ngủ rất bình yên 3 ngày sau đó vì một cơn đau tim đến bất ngờ. Anh Định bị tim bẩm sinh, sức khỏe rất yếu. Đạt vẫn nhớ buổi sáng hôm ấy, khi Đạt sang phòng đánh thức anh dậy ăn sáng, Định vẫn nằm trên giường, gương mặt bình thản như đang say ngủ, nhưng tay chân thì lạnh ngắt. Đạt sợ hãi cố lay anh mình dậy nhưng không được, chỉ thấy tay anh buông thõng, làm rơi chiếc ghim tóc hình hoa lưu ly màu tím… Đó là hình ảnh cuối cùng Đạt nhìn thấy sau khi ngất đi…

***

Giật mình tỉnh giấc giữa đêm, Đạt thấy mồ hôi ướt sũng, hơi chóng mặt, Đạt đưa tay lên trán, sốt rồi. Nhớ lại giấc mơ, Đạt lại khẽ chớp mắt, lại có nước mắt rơi ra, nhưng trong phòng không có gió, mãi không khô được. Mấy ngày sau đó, Đạt bị ốm, biết có mấy lần Phương sang thăm nhưng Đạt đều bảo mẹ bảo Đạt mệt không muốn gặp ai hết, Đạt muốn suy nghĩ một mình.

- Con đỡ chưa?

- Con khỏi rồi. 

- Con với cái Phương sao thế? Mấy hôm nó sang mà con nói mệt không gặp nhìn nó buồn thiu. Mẹ thấy Dì Tâm nói hai đứa thân nhau lắm mà.

- Không có gì đâu ạ.

- Mẹ biết có chuyện gì đó! Mẹ hiểu con mà. 

- Con… Mẹ này, con có thể yêu người yêu của anh Định không?

- Sao con lại hỏi thế?

- Con chỉ muốn hỏi thôi!

- Đạt ngốc! nói con 19 tuổi rồi có ai tin không? Tất nhiên là có thể rồi. Định là một người luôn nghĩ cho người khác, đặc biệt lại là người nó yêu. Giờ nó không thể chăm sóc cho người đó, nếu con có thể chăm sóc giúp, Định sẽ rất vui và an lòng nữa.

- Mẹ nói thật chứ?

- Con không tin mẹ sao?

- Con… con tin.
 
Đạt ra cửa hàng hoa của dì Tâm thì biết tin Phương đã về Đà Lạt để chuẩn bị nhập học. Đạt mua một bó hoa forget me not mang đến mộ của anh trai, thì thầm trò chuyện:

- Em lại đến thăm anh này, trên kia anh cũng thấy em và Lưu Ly gặp nhau rồi đúng không? Cô bé đáng yêu thật anh nhỉ? Đến tim em khỏe vậy mà cũng phải đập mạnh rồi. Anh cho em gặp Lưu ly vì muốn em chăm sóc cô ấy đúng không? Vậy thì anh yên tâm nhé! Em sẽ thay anh chăm sóc cho cô bé ấy - Lưu Ly…

***

Thành phố Đà Lạt chào đón Đạt bằng muôn ngàn sắc hoa, cầm địa chỉ của Phương trong tay nhưng Đạt muốn đến vườn hoa trước, cậu muốn thăm lại nơi mà trái tim anh trai cậu lần đầu tiên rung động vì một cô bé. Đi quanh vườn hoa, nhìn về phía có hoa forget me not, Đạt mỉm cười nhìn gương mặt xinh xắn đang ngắm hoa, giờ thì nó hiểu tại sao Lưu Ly có thể làm anh trai nó xao xuyến đến thế. Đạt lên tiếng:

- Tớ biết một sự tích khác về hoa forget me not, cậu có muốn nghe không?

Phương nhìn về phía Đạt ngạc nhiên không biết nói gì.

- Chuyện kể rằng ngày xưa có một cậu sinh viên, không phải hiệp sĩ cũng không phải hoàng tử. Bị bệnh tim bẩm sinh, chưa một lần dám để tim mình đập mạnh, chưa biết đến nụ hôn đầu đời, chưa bước vào giảng đường Đại học dù trong tay có tờ giấy báo trúng tuyển… Trong một lần dạo chơi ở Đà Lạt, cậu yêu một cô bé kém mình 2 tuổi ngay từ cái nhìn đầu tiên tại vườn hoa này và cậu cũng được cô bé trao món quà kỉ niệm là chiếc ghim tóc hình hoa forget me not mà cậu giữ như báu vật. Nhưng… Thượng đế nói đã đến thời điểm cậu phải trở thành thiên sứ… nên cậu ta trao chiếc ghim ấy cho người em trai và nhờ cậu tiếp tục chăm sóc cho cô bé ấy…

Đạt nói xong và chìa tay về phía Phương, Phương nhận lại chiếc ghim cài tóc từ tay Đạt và bật khóc. Đạt vòng tay ôm phương vào lòng… Forget me not rung rinh như một lời chúc phúc từ thiên đường…

Hãy cho em gọi anh là Gió...

Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng... vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả... chiếc dây đeo tay màu đỏ...
Tôi muốn gọi anh là Gió, chẳng phải vì anh tên Phong mà đơn giản bởi vì nếu không có chiều Gió ấy thì có lẽ rằng tôi cũng không yêu anh. Tôi gặp anh trên một con đường mà tôi cũng muốn gọi tên là con đường gió vì chính xác thì con đường ấy chẳng bao giờ thiếu gió. Con đường ấy rất bình thường trong cảm nhận của tôi, chỉ đến khi Gió xuất hiện ở đó... Cái khoảnh khắc gặp Gió của tôi cũng hết sức bình thường...

Hè đến, ba mẹ bảo tôi tập chạy đơn giản vì ba mẹ bảo có lẽ tập chạy sẽ giúp tôi cải thiện vài cm chiều cao vốn đã nấm lùn của tôi. Ừ, tập thì tập... và ngay ngày đầu tiên tập chạy, tôi đã gặp Gió cũng đang tập chạy cùng một quả bóng rổ. Cái cách mà Gió ăn mặc cũng rất giản dị, nhưng trông rất phong cách: một bộ đồ thể thao cộc màu đỏ viền trắng rất nổi bật, một đôi giày thể thao trắng, một chiếc dây buộc cổ tay cũng màu đỏ... Tôi và Gió chạy qua nhau, không ai có một phản ứng gì, đường ai nấy đi... Mấy ngày liền như vậy, cho đến một hôm tôi nổi hứng hái lục bình chơi, quả thật lục bình nở tràn ở đầm nước lớn dọc đường gió cũng là một trong những lí do khiến tôi chọn con đường này làm nơi lí tưởng để chạy bộ. Lục bình nở nhiều lắm, một màu tím mê hồn pha lẫn màu xanh non dịu mát của lá làm không khí ở đây có một sự yên bình lạ... Nhưng tôi là đứa tham lam, tôi không muốn chỉ ngắm nhìn thôi, tôi muốn hái chúng lên nữa. Vậy là tôi mon men lại gần chỗ có hoa gần bờ để hái chúng. Quả thật, trông nó gần nhưng cao quá tầm với của tôi. Nhưng không sao, cố một chút... một chút nữa là tới rồi... thêm một chút xíu nữa... tôi ngã xuống đầm... vẫn nghĩ là đầm không sâu nhưng đạp chân mãi không thấy đáy tôi đâm hoảng... Tại tôi không hề biết bơi... nước vào mắt... vào mũi... vào miệng... Tôi thấy ngộp thở, nhưng không hiểu tại sao tôi không thể kêu cứu... tôi chìm dần... chìm dần... Đột nhiên có một bàn tay kéo tôi lên... thì tôi biết mình được cứu... người ấy kéo tôi lên bờ, không khí tràn đầy vào lồng ngực tôi khiến tôi ho sặc sụa...

- Bé định chơi trò gì kì quái vậy? Suýt chết đuối đó biết không hả?

Nghe giọng nói tôi mới ngoái lại nhìn ân nhân của tôi... ngạc nhiên đó chính là chàng trai tập bóng  rổ... Anh ta vừa hỏi, vừa đập tay vào lưng tôi cho tôi ho hết nước ra. Lúc đỡ ho tôi mới nói:

- Em định hái lục bình, cảm ơn anh đã cứu em... Em cứ nghĩ đầm không sâu... mà sao em chỉ cố với chút xíu mà đã ngã rồi. Ôi tưởng tiêu đời rồi chứ!

- Tôi phải bắt đền em mới được, tôi vì cứu em mà ướt từ đầu đến chân rồi nè!

Lúc ấy tôi mới quay sang ngắm kĩ “ân nhân”... đúng là ướt hết thật... áy náy quá biết làm thế nào bây giờ... Đang bối rối thì ân nhân lại lên tiếng:

- Em cũng thích lục bình hả? Anh cũng thích, nhưng anh không thích hái chúng lên, lục bình phải ở bên nhau, gắn kết với nhau thì mới đẹp, chứ lấy riêng một bông lục bình lên không đẹp đâu... Em nhìn dải lục bình ở đoạn kia kìa... đẹp không?

Tôi nhìn theo hướng tay anh chỉ, anh ấy nói đúng, chúng quả thực rất đẹp... giản dị thôi nhưng đẹp đến mê hồn... Tôi quay lại nhìn ân nhân... mái tóc ướt nước còn thỉnh thoảng nhỏ xuống mặt anh, anh say sưa ngắm lục bình mỉm cười như lần đầu tiên chứng kiến cảnh đẹp trời cho vậy... nhưng quả thật trông ân nhân lúc ấy hiền và đáng yêu như thiên sứ...

- Em tên gì vậy? Anh tên Thắng.

- Em tên Vũ. Nguyễn Hạ Vũ...

- Hay thật! Em là mưa mùa hè... cái tên rất dễ thương...

- Anh cứ đùa hoài, anh nói vậy thôi chứ nhiều người ghét mưa lắm đó!

- Sao lại ghét? Anh thích mưa lắm, đặc biệt là mưa mùa hè...

- Em mà là mưa thì anh là gió đó!

- ... Anh không hiểu.

- Thắng trong tiếng anh là “win” thêm chữ “d” vào cuối là thành “wind” (gió)...

- Đúng là chỉ có em mới nghĩ ra thôi đấy!

- À ân nhân muốn em đền đáp thế nào đây?

- Đền anh ấy hả? Tùy tâm em thôi... hay em nhận anh làm sư phụ đi, anh dạy em chơi bóng rổ... Ở trường chơi với nhiều người vui vẻ, về đây chơi có một mình cũng buồn...

- Ừ cũng được, biết đâu em lại cải thiện được vài cm chiều cao - tôi nói đùa và gật đầu nhận lời - mà anh học trường nào vậy?

- Anh học trường Đại học Bách Khoa năm Nhất, còn em?

- Năm nay em học 12 rồi, em sắp phải thi đại học rồi... hắt xiiiiiiiiiii...

- Thôi em về thay quần áo đi không cảm lạnh bây giờ! Nhớ mai lại đây tập bóng rổ với anh nha...

- Em nhớ mà, anh cũng về đi, muộn rồi...

Nói rồi tôi và anh Thắng tạm biệt nhau ra về. Tôi thì lo không biết nói sao với bố mẹ về vụ ướt như chuột lột thế này đây...

Chiều hôm sau đúng như lịch chạy bộ, tôi lại ra con đường đầy lục bình ấy. Đang chạy qua một khoảng lục bình tuyệt đẹp, tôi mải mê vừa chạy vừa ngắm, bỗng có tiếng gọi:

- Nhóc ơi! Sư phụ ở đây nè!

Tôi quay về phía có tiếng gọi thì thấy anh Thắng đang vẫy tôi, tôi mỉm cười chạy lại. Đến gần tôi đứng nghiêm chào kiểu quân đội:

- Đệ tử chào sư phụ!

- Nhóc con! Lúc nào cũng đùa được! Lại cái cây cao kia đi...

- Làm gì ạ?

- Sư phụ nói thì nghe đi!

- Không hiểu nên không nghe!

- Em bướng thật đấy! Ra đó thì mới có rổ mà tập ném chứ, anh buộc một cái rổ ở đó rồi... mà mấy ngày chạy em chẳng để ý gì cả...

- Hì, em còn ngắm lục bình mà! – tôi vừa nói vừa chạy ra gốc cây đó.

Quả thực tôi chọn con đường này làm địa điểm chạy bộ thật là lí tưởng, một bên là đầm lục bình tím đẹp mê hồn, một bên đường là bãi cát rộng tha hồ chơi thể thao như đá bóng, bóng chuyền... Anh Thắng cũng khá khéo chọn cho mình một địa điểm để tập môn bóng rổ yêu thích với một cái rổ buộc trên cành cây...

- Bài tập đầu tiên cho nhóc đây: cú ném một điểm – anh Thắng vừa nói, vừa ném quả bóng lên, nó chui vào rổ một cách dễ dàng.

- Hì, dễ ợt! Sư phụ nhìn em ném nè!- tôi ném bóng và thành công. 

Anh Thắng khá ngạc nhiên nhưng vẫn tỏ vẻ đàn anh:

- Nhóc ăn may thôi! Ném lại đi!

Tôi ném lại và tiếp tục thành công khiến anh thắng tiếp tục ngạc nhiên:

- Em có khiếu chơi bóng rổ đó! Giờ em đứng xa ra và ném thử cú ném 3 điểm đi.

- Yes, sir! – tôi tự tin ném và trong sự ngỡ ngàng của sư phụ, quả bóng bay chính xác vào rổ. 

Sư phụ nhìn tôi ngạc nhiên và mỉm cười hỏi tôi:

- Nói thật đi! Nhóc học bóng rổ bao giờ chưa? Nhóc mà nói điêu là anh cốc đầu nhóc đó!

- Thì em có học sơ sơ – tôi gãi đầu, nhưng anh Thắng vẫn không chịu buông tha:

- Sơ sơ là bao lâu?

- 1...- tôi giơ 1 ngón tay lên và cười.

- 1 gì?

- 1 năm...

- Trời!!! Chết với nhóc mất! Vậy mà không nói sớm bắt anh làm trò hề hả?

- Không có, tại sư phụ đâu có hỏi là em học chưa mà cứ vậy lao vào dạy đấy chứ! Em học bóng rổ cả năm lớp 11 rồi, thầy giáo thể dục bị tụi con gái lớp em mua chuộc không bắt học chạy bền mà cho học bóng rổ đó! Hì nói thật với sư phụ nha, em đạt điểm giỏi thể dục cả năm lớp 11 đó!

- Thật không tin nổi... trông em có vẻ nấm lùn mà...

Nghe anh Thắng nói vậy, tôi giả vờ dỗi ném trả anh ta quả bóng và bảo:

- Đấu một trận với em đi... rồi sư phụ sẽ thấy!

Anh Thắng mỉm cười gật đầu. Trận đấu bắt đầu... hai bên đều chiến đấu hết mình... Và sau khoảng 1 tiếng thì trận đấu kết thúc, dù tôi đã cố gắng anh Thắng vẫn đánh bại tôi tuy là với kết quả cách biệt không lớn. Chúng tôi cùng rời khỏi cái cây và chọn một chỗ ở phía bên kia đường để vừa ngồi nghỉ vừa có thể ngắm lục bình.

- Nhóc làm anh ngạc nhiên đó! Không ngờ em lại chơi khá đến vậy!

- Sư phụ quá khen rồi! Em định để sư phụ dạy lại em kĩ thuật bóng rổ không ngờ sư phụ lại phát hiện ra em học rồi.

Nghe tôi nói vậy anh Thắng quay sang cốc đầu tôi và cười bảo:

- Tại nhóc không phải cao thủ trong việc giả vờ đâu. Người đâu mà giả bộ không biết gì về bóng rổ mà vẫn tự tin phô diễn kĩ thuật cá nhân, nhìn cách em ném bóng anh biết em không phải dân amarteur rồi...

- Ừm... đúng là em ngốc thật, nhưng dù sao thì em vẫn thua sư phụ mà. Lần sau em phải cố thắng sư phụ mới được.

- Em đúng là vô cùng hiếu thắng đó! À anh có cái này cho em nè! - anh Thắng vừa nói vừa lôi trong túi áo ra một chiếc dây đeo cổ tay màu tím nhạt nói:

- Anh định tặng em làm quà nhập môn, nhưng em lại học bóng rổ mất rồi thôi coi như là quà làm quen vậy, có em chơi bóng cùng anh rất vui.

Tôi nhận chiếc dây đeo tay ấy và ngắm nghía rồi bất chợt reo lên: “A! Là màu hoa lục bình”. Anh Thắng mỉm cười, tôi bất chợt nhìn sang cổ tay anh ấy và nhận ra không có chiếc dây đeo quen thuộc, tôi hỏi:

- Chiếc dây của sư phụ đâu rồi?

- Ừm, hình như rơi lúc kéo em lên chiều qua đó, chẳng thấy đâu nữa. Hôm qua lúc đi mua quà cho em định mua cái mới nhưng chẳng có cái nào màu đỏ cả.

- Cảm ơn anh, sư phụ, sư phụ thích màu đỏ hả?- anh Thắng gật đầu – em cũng có quà cho sư phụ đây - tôi lấy trong túi quần ngố ra hai cái kẹo mút vị cà phê đưa cho anh Thắng 1 cái.

- Hì, em cũng thích vị cà phê à? Hay nhỉ! Lâu rồi anh không ăn kẹo mút.

Tôi và anh Thắng ngồi ăn kẹo mút và ngắm lục bình, một cảm giác thật bình yên như ở trên thiên đường vậy... Những ngày sau đó, tôi cùng anh chơi bóng rổ rất vui, rồi những phút hóng gió trước khi về thì 2 người thay phiên nhau mang kẹo mút cà phê đi ăn. Chỉ trừ những chiều mưa, còn ngày nào chúng tôi cũng ra con đường ấy chơi bóng rổ với nhau. Tôi cũng không rõ từ bao giờ tôi đã thấy nhớ anh vào những chiều mưa không chạy bộ, với trái tim non trẻ của một cô gái mới lớn, tôi không thể đặt tên cho nỗi nhớ ấy là gì và vì sao tôi lại nhớ, cho đến một ngày tôi đã tự tìm ra câu trả lời cho mình. Hôm ấy, tôi đến hơi sớm nên anh Thắng vẫn chưa đến, tôi ngồi ở gốc cây chờ. Đột nhiên có một bàn tay bịt mắt tôi, tôi gỡ ra và mở mắt thì thấy anh Thắng đang cười rất tươi. Tự dưng trong khoảnh khắc ấy tim tôi đập mạnh, tôi đánh nhẹ vào tay anh ấy và giả vờ dỗi: “Sư phụ làm em giật mình.”


- Anh có cái này hay lắm! – anh Thắng nói và đưa tôi xem chiếc diều mới - hôm nay mình thả diều nha!

- Tôi gật đầu và cùng anh gỡ dây diều. 

Anh ấy bảo tôi:

- Em cầm dây diều chạy ra đằng xa kia, khi nào anh hét thả ra thì em tung diều lên nhé!

- Em biết rồi, anh còn phải dặn hả?

- Nè anh cốc đầu em bây giờ đó! Lúc nào cũng cứng đầu hết! Anh nhắc em không thừa đâu!

- Tuân lệnh sư phụ!

Tôi vừa cười trừ, vừa cầm diều chạy ra xa. Hôm nay gió lớn... nghe hiệu lệnh của anh Thắng, tôi vừa thả tay ra diều đã bay lên rất cao nhưng anh Thắng lại phấn khích lạ, hệt như một đứa trẻ con vậy:

- A ha! Diều bay lên rồi nhóc ơi! Nhóc chạy lại đây đi!

Tôi chạy lại phía anh Thắng, bỗng dưng không biết ở đâu ra một cơn gió ngược chiều thổi mạnh tới phía anh Thắng đang đứng nhưng lạ thay anh ấy không hề quan tâm, vẫn ngẩng lên nhìn cánh diều đang bay cao và cười rất tươi, một nụ cười trong sáng và đáng yêu đến lạ, đáng yêu đến nỗi tôi đứng đó nhìn mà đầu óc hóa trống rỗng, con tim tôi đập mạnh đến nỗi tôi cảm thấy khó thở... Nó khiến tôi nhận ra một thứ tình cảm đặc biệt mà lâu nay tôi không thể định nghĩa được: tình yêu... tôi ngỡ ngàng trước điều đó, ngỡ ngàng trước nụ cười hiền lành trong sáng đến lạ lùng của người con trai tôi đã quen biết gần 2 tháng trời và không biết từ lúc nào sự ngỡ ngàng kéo tôi đứng lại để ngắm nhìn hình ảnh làm trái tim tôi thực sự rung động ấy cho đến khi cơn gió ngừng lại...

- Em làm gì mà thừ người ra vậy? Lại đây, anh cho em cầm dây diều này!

- À... vâng!

- Sao tự dưng em lại giật mình, lại để đầu óc đi đâu vậy? Em cầm lấy đầu dây nè, nhớ không được tuột tay không diều bay mất đó!

Tôi cùng anh Thắng thả diều cả buổi chiều hôm đó và không biết bao nhiêu lần tôi lại được ngắm anh cười, nhưng không có một nụ cười nào làm tôi có cảm giác đặc biệt như nụ cười của anh trong cơn gió vừa rồi. Giờ đây, tôi nhận ra chỉ cần được nhìn anh cười thôi là tôi đã thấy hạnh phúc lắm. Trời tối dần, hai chúng tôi ra về, kết thúc một buổi chiều chơi thật vui và tôi về nhà với cảm giác lâng lâng lạ thường... Cũng đúng thôi, trái tim non trẻ của tôi lần đầu tiên loạn nhịp trước một người con trai. Tôi thấy vui trước lời dặn của anh trước khi về: "Mai em nhớ ra nha!"... và tôi cũng thầm cảm ơn cơn gió bất chợt ấy - cơn gió đã đánh thức những xúc cảm trong tâm hồn tôi, giúp tôi nhận ra tình yêu không biết đã nảy sinh từ lúc nào nữa. Chiều hôm sau, trước khi ra con đường ấy tôi tìm mua cho anh Thắng một chiếc dây đeo tay màu đỏ. Trời hôm nay không hiểu sao lại âm u như chỉ cần lỡ tay ném một viên sỏi lên đám mây kia thôi cũng đủ làm mưa tuôn rơi như trút nước, nhưng kệ, tôi vẫn ra con đường gió... Ơ kìa, anh Thắng cũng đã đến rồi nhưng hôm nay anh ấy không mang bóng, lạ thật. Nhìn thấy tôi anh Thắng cười làm tôi cũng mỉm cười chào lại:

- Em cứ tưởng anh không ra, sắp mưa rồi!

- Ừm có chứ! Hôm nay không chơi bóng nữa nha, sắp mưa rồi ngồi ngắm lục bình một lúc rồi về, không em lại ướt như chuột lột đó!

Tôi ngồi gần lại chỗ anh ấy đang ngồi, lục bình hôm nay trông đẹp đến lạ, tràn ngập khắp đầm là màu tím của hoa và màu xanh non dịu mát của lá lục bình. Nhớ ra chiếc dây đeo tay tôi lấy trong túi ra và đưa cho anh Thắng:

- Cho anh nè! Tại em mà anh mất chiếc dây cũ.

- Có gì đâu em, nếu không mất chiếc dây ấy thì chắc gì anh đã quen được một cô nhóc tinh quái như em, một cô đệ tử còn suýt giỏi hơn cả sư phụ nữa.

Anh Thắng nói và xoa đầu tôi, tôi ngượng ngùng nói:

- Anh cứ nói quá thế! Làm sao em giỏi bằng anh được.

- Hì, nhóc cũng biết khiêm tốn từ bao giờ vậy?... Anh đùa thôi đừng dỗi anh nha, anh cũng có quà cho em đây.

- Anh Thắng nói và đưa cho tôi một hộp quà nhỏ. 

Tôi háo hức:

- Gì vậy anh? Em mở ra xem luôn nhé!

- Ừ, em mở ra xem có thích không?

Tôi mở ra và ngạc nhiên thấy một chiếc lắc chân rất xinh, tôi hỏi:

- Sao anh lại tặng em lắc chân?

- Thì tại... tại anh muốn trói chân em lại không cho đi đâu nữa...

- Anh???

- Anh đùa thôi mà, hôm trước anh thấy em bị hỏng lắc chân thấy em buồn buồn, anh biết em thích đeo lắc chân nên mua tặng em thôi. Em thích nó chứ?

- Tất nhiên rồi, nó rất dễ thương mà.

- Vậy thì từ hôm nay em phải luôn đeo nó nha, không cho em cởi ra đâu đó! Chịu không?

Tôi gật đầu nhẹ, anh Thắng thấy vậy cười rất tươi, anh lấy chiếc lắc trong hộp ra và đeo vào chân tôi. Trong giây phút ấy, tim tôi lại đập mạnh, có một chút ngại ngùng và một chút cảm giác hạnh phúc. Rồi chúng tôi lại cùng nhau lặng ngắm lục bình, trời đột nhiên bắt đầu mưa, những hạt mưa mùa hạ mới bắt đầu rơi đã rất to và nặng, nhưng không hiểu sao cả tôi và anh Thắng đều không muốn về. Tôi hỏi anh Thắng:

- Sao anh lại thích mưa mùa hè nhỉ? Mưa vừa to vừa lạnh...

- Lạnh đâu? Mưa mùa hè làm dịu đi những cái nắng oi ả mà.

- Sao hôm qua trời đẹp vậy mà hôm nay lại mưa to vậy nhỉ?

- Anh biết!

- Anh biết? Thật không? Vì sao?

- Vì... vì... vì ngày mai anh lên trường học rồi... không còn được chơi bóng cùng em nữa...

Anh Thắng nói vậy nhìn tôi một thoáng rồi lại quay ra ngắm lục bình... trời vẫn mưa... mưa thấm ướt tóc và quần áo của tôi và của cả anh Thắng... Tôi lặng thinh không biết nói gì, một chút bất ngờ, một chút hụt hẫng và... một nỗi buồn thấm dần trong tâm hồn tôi hệt như những giọt mưa kia đang thấm dần làm tôi thấy lạnh... Nhanh quá... mấy tháng hè trôi qua nhanh quá, những ngày hè tôi sáng đi học thêm ở trường, thời gian còn lại tôi tự học ở nhà nhưng khoảng thời gian khiến tôi cảm thấy thoải mái nhất là khoảng thời gian ngắn ngủi trong ngày tôi tập bóng rổ cùng anh... Vậy mà giờ không được cùng tập bóng rổ nữa rồi... thấy tôi không nói gì nên anh Thắng cũng không hỏi, không biết anh ấy có hiểu tâm trạng của tôi không nữa... mưa càng lớn. 

- Không biết khi nào anh em mình mới gặp lại nhau nhỉ? Anh học xa nên ít về lắm, mà cũng sắp vào năm học rồi, lớp 12 cũng bận lắm chắc em cũng không chơi bóng được nhiều nữa...

- Em biết!

- Thôi cố gắng học tốt nha! Và... đừng quên anh nhé!

Tôi cười buồn và không nói gì, cuối cùng anh Thắng đứng lên và bảo:

- Anh em mình về thôi mưa ướt hết em rồi kìa, tạm biệt em... 

- Tạm biệt anh, em về đây, cảm ơn anh về món quà...

Tôi và anh Thắng không nói thêm lời nào nữa và đi về, tôi tự dặn mình không được nhìn lại vì mỗi người đi một hướng... Mưa vẫn cứ rơi và không biết tôi đã khóc từ lúc nào nữa, chỉ thấy trong dòng nước mưa, thỉnh thoảng tạt vào mặt vị mặn chát như muối biển... Vậy là cơn gió của tôi bay đi rồi... đi ngay khi tôi mới nhận ra tình cảm của mình dành cho Gió, chúng tôi không hề trao đổi bất cứ một cái gì để có thể giữ liên lạc với nhau.

Thời gian cứ thế trôi, từ hôm đó tôi cũng không ra đường gió mà chạy bộ hay chơi bóng nữa, chỉ thỉnh thoảng nỗi nhớ trào lên trong lòng, tôi lại ra con đường đó, nhưng mỗi lần ra là mỗi lần tôi thêm buồn. Xem một bộ phim có câu nói mà mỗi lần nghĩ đến tôi lại thấy buồn: “Gió đã đi qua một nơi thì không bao giờ trở lại”... Mỗi lần đến đây những kỉ niệm lại trở về gần gũi như mới ngày hôm qua, chiếc rổ vẫn buộc trên cây nhưng chẳng có ai chơi nữa. Đã có lần tôi mang bóng rổ ra đây chơi một mình nhưng không hiểu sao mỗi lần đứng vào vạch 3 điểm thì tôi không thể ném trúng nữa bởi... mắt tôi đã nhòa đi vì nước mắt từ bao giờ... Mùa lục bình cũng hết từ khi nào không hay, trên đầm chỉ còn lác đác vài bông lục bình lẻ loi, xơ xác và lúc ấy tôi mới biết anh Thắng đúng: lục bình chỉ đẹp khi chúng bên nhau... Tôi là một cơn mưa mùa hè lạnh căm và lặng gió nên đôi khi thấy mưa gió của tự nhiên bên nhau tôi lại thấy chạnh lòng vì Gió của tôi đã đi mất rồi... và chẳng biết có còn nhớ đến tôi không...

***

1 năm trôi qua...

Tôi thi xong Đại học và chờ kết quả. Ngày báo kết quả đỗ tôi vui lắm và không hiểu tại sao lúc ấy tôi nhớ ra rằng mùa lục bình đã đến, tôi muốn ngắm lục bình tím bình yên tràn ngập khu đầm. Mở chiếc ngăn kéo tôi vẫn cất chiếc dây đeo tay màu lục bình ở đó, tôi đeo nó vào tay và quyết định đi ra con đường đó chạy bộ. Khung cảnh vẫn đẹp và yên ả như tất cả cách đây một năm... trời vừa mưa xong nên ở đây càng vắng, chẳng có ai ra tập thể dục cả. Từ xa nhìn cái cây quen thuộc những cảm xúc tưởng rằng đã hết trong lòng tôi lại trào lên, thêm vào đó màu tím nhạt trên màu xanh non của lục bình làm những kỉ niệm hiện về rõ ràng hơn. Tim tôi lại đau nhói như muốn đập phá một cái gì đó cho tan đi những điều đó nhưng không được, tôi đứng lên và hét lớn:

- Em nhớ anh nhiều lắm anh biết không? Anh ác lắm cứ thế mà biến mất khỏi cuộc đời em sao? Anh Thắng ơi!

Hét xong tôi ngồi thụp xuống và khóc nức nở, bất chợt có một tiếng nói rất khẽ vang lên:

- Anh cũng nhớ em nhiều lắm! Mỗi lần có dịp về anh đều ra đây nhưng không một lần nào ông trời cho anh được gặp em... Một năm rồi không lúc nào anh quên em...

Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng... vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả... chiếc dây đeo tay màu đỏ... Tôi đứng lên, cuộc hội ngộ bất ngờ làm tôi hạnh phúc, anh Thắng vẫn đứng đó, không phải là ảo ảnh... nói với tôi rằng:

- Anh đã tự trách mình khi không dám nói với em từ lâu rằng: anh yêu em...

Tôi hạnh phúc thật sự, hạnh phúc đến vỡ òa thành dòng nước mắt, rồi tôi lau nước mắt, mỉm cười giơ tay cho anh nhìn thấy chiếc dây đeo tay màu hoa lục bình trên tay tôi, anh Thắng cũng cười và cầm tay kéo tôi vào vòng ôm ấm áp, anh thì thầm: “Cho anh xin lỗi! Anh cứ nghĩ em quên anh rồi!”. Tôi đẩy anh ra mỉm cười và bảo:

- Anh lấy lắc chân trói em rồi, em còn chạy đâu được nữa...

- Vậy hả? Mưa và Gió luôn bên nhau mà em...

Tiệm bánh tình yêu

Cảm ơn em đã đến với anh, thiên thần của anh!
Một năm mới lại đến, vậy là cô bé đã tròn 17 tuổi rồi. Hôm nay là sinh nhật cô, ngày 25 tháng 12. Như những người khác, đáng ra hôm nay phải là ngày vô cùng hạnh phúc với cô. Sinh nhật là mình được đóng vai chính trong cả một ngày, là ngày quây quần cùng với gia đình, bạn bè, cùng ăn bữa cơm gia thân mật, cùng đón chào một tuổi mới với chiếc bánh sinh nhật và những ánh nên lung linh. Nhưng tối hôm nay, cô bé ấy lại đi dạo một mình trên phố…

Tối Chủ Nhật ngoài đường tấp nập quá. Dù cho những cơn gió lạnh vẫn thổi qua, nhưng không gian trở nên ấm áp hơn với dòng người tấp nập trên phố, với những ánh đèn vàng hắt ra từ các cửa hiệu bên đường, với tình yêu của những đôi nam nữ khoác tay nhau dạo phố. Cô bé rảo bước trên đường, nhìn cảnh vật trôi qua như những thước phim quay chậm. Mọi người đều vui và hạnh phúc, nhưng hình như chỉ có cô là không như vậy…

Tít tít tít... Tiếng chuông tin nhắn đến.

“Chúc mừng con gái yêu của mẹ tròn 17 tuổi. Năm nay thi Đại học, cố gắng lên con nhé! Bố mẹ xin lỗi vì phải ra nước ngoài công tác vào đúng sinh nhật con. Bố mẹ có món quà sinh nhật tặng con đấy, chắc bưu điện đã chuyển đến rồi. Ở nhà ngoan con gái nhé. Bố mẹ yêu con!” 

“Con cảm ơn.”

Cô khẽ mỉm cười, nụ cười có gì đó chua xót và buồn lắm. Hình như… sinh nhật năm ngoái cũng có tin nhắn thế này thì phải… Cô cảm thấy ghét chính ngày sinh của mình... bởi vì cô càng cảm thấy cô đơn hơn trong những ngày như thế… Cha mẹ cô đều là những doanh nhân thành đạt, họ thường xuyên phải đi công tác nước ngoài. Một năm, có khi cô chỉ gặp lại cha mẹ vào ngày Tết. Căn biệt thự xa hoa lộng lẫy, nhưng dường như quá trống trải khi chỉ có mình cô và vài người giúp việc. Những ánh đèn vàng không đủ xua đi cái lạnh lẽo vốn có, tiếng nhạc du dương không đủ xóa đi cái tịch mịch lặng im… Cô bỗng thấy sợ khi nghĩ về chính căn nhà của mình… Một nơi không có tình thương, không có bóng người. Sinh nhật, cô được nhận những món quà đắt tiền từ cha mẹ, chỉ vậy thôi... iPad, iPhone, những bộ quần áo đắt tiền,… có thể là mơ ước của nhiều người, nhưng cô, cô không cần. Cô chỉ cần một cái ôm trong ngày sinh nhật, được ở bên cha mẹ vào ngày quan trọng nhất trong năm. Nhưng những thứ bình dị đó, với cô thật quá xa xỉ. 

Cô đi mãi, đi mãi, đến một khu phố cổ kính, vắng vẻ. Cô dừng lại trước một tiệm bánh nhỏ bên đường. “Tiệm bánh tình yêu” – cô ngạc nhiên trước cái tên kì lạ. Có vẻ như, cách trang trí trang nhã, ấm cúng cũng đúng với như cái tên của cửa hiệu ấy. Cửa hiệu bánh giản gị với một gam màu trắng thanh khiết, cửa tiệm nhỏ được xây theo phong cách châu Âu cổ với những giỏ hoa nhỏ xinh dọc lối đi. Từ trong cửa tiệm, những ánh đèn ấm áp hắt ra qua khung cửa sổ vòm hòa cùng tiếng nhạc dương cầm dịu êm, khiến cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng, thanh bình vô cùng. Bỗng dưng, cô thấy lạnh. Có lẽ cô cần một chỗ dừng chân ấm áp. Hôm nay là sinh nhật cô, cô cũng muốn có một chiếc bánh nhỏ và những ánh nến lung linh.

“Trông cũng ngon đấy chứ nhỉ?!” – cô thầm nghĩ khi nhìn những chiếc bánh nhỏ bày trong tủ kính, trông hấp dẫn không khác gì bánh ở những cửa hiệu nổi tiếng. Nào là cupcake với nhiều màu dễ thương, cookie nhỏ xinh ngộ nghĩnh, bánh kem dâu tây đáng yêu, ngọt ngào,… Cô chọn cho mình một chiếc Cupcake chocolate.

-Em có dùng đồ uống gì không?

-Ừm… cho em một chocolate nóng.

-Một cupcake chocolate và một chocolate nóng. Em có vẻ nghiện chocolate nhỉ?

-Vâng – cô bé mỉm cười. À, cửa hàng có nến không ạ?

-Có chứ, em cần nến sao?

-Vâng… Anh có thể cắm một cây nến lên chiếc bánh được không ạ?

-Ừ, được thôi. Hôm nay sinh nhật em sao?

Cô không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười. Cô chọn cho mình một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Không gian ngoài kia sao khác với trong này đến thế. Đó là sự đối lập của ánh sáng và bóng tối, sự ấm áp và lạnh lẽo, thanh bình và hối hả. Bỗng dưng, tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật kéo cô ra khỏi những suy nghĩ miên man. Anh chủ quán tiến đến bàn cô, trên tay là chiếc cupcake chocolate với một cây nến nhỏ. 

-Chúc mừng sinh nhật em!

-

-Sinh nhật vui vẻ nhé!

Cô bé ngước nhìn, và dường như thấy ấm lòng với nụ cười của anh. Nụ cười ấy dịu dàng, nhẹ nhàng lắm, dường như chính nụ cười đó đã khiến cô bớt trống trải hơn, ám áp hơn trong ngày sinh nhật.

-Mặt anh có dính gì sao mà em nhìn mãi thế? – anh ngạc nhiên, lấy tay quệt quệt mặt.

-À không có gì, em xin lỗi. Cảm ơn anh!

Tiếng nhạc du dương dịu êm, ánh đèn nhẹ nhàng thanh khiết, hương chocolate ngọt ngào khiến cô cảm thấy nhẹ nhàng vô cùng. Không hiểu sao, thỉnh thoảng cô lại khẽ đưa mắt nhìn anh chủ quán. “Trông anh ta cũng đẹp trai đấy chứ!” – cô nghĩ thầm. “Trời ơi mình điên à, thôi đi!” – cô gõ đầu, dường như cũng thấy kì lạ với những suy nghĩ của mình. Trời đã khuya, đến lúc cô phải về rồi…

-Trời ơi, sao mưa đúng lúc này chứ? - cô cảm thấy bực và thất vọng vô cùng. Mưa to đúng ngày sinh nhật của cô. Thế nào đây, cô đi bộ và không mang theo ô. Nếu gọi người đến đón bây giờ thì thật là chán quá…

Trong lúc cô đang tần ngần đứng trước cửa, anh chủ quán tiến lại gần phía cô:

-Em có thể cầm chiếc ô này, về nhà đi, muộn rồi.

-… Cảm ơn anh, lần sau em sẽ tới trả.

Cô bé bước đi trong trời mưa tầm tã. Đêm xuống, ngoài đường vắng vẻ hơn, cơn mưa làm cho không gian càng lạnh lẽo hơn nữa. Nhưng dường như, có một trái tim đang ấm lên, và một nụ cười khẽ nở trên môi cô bé… Biết đâu đấy, biết đâu sẽ có một điều may mắn mà ông trời ban cho cô vào ngày sinh nhật của mình…

***

Một tuần sau

-Kính chào quý khách… Ồ, người quen đây mà!

-Chào anh, em tới trả anh chiếc ô này.

-Không trả cũng được mà – anh mỉm cười. Hôm nay em chọn món gì nào?

-Ừm... Như lần trước đi!

Cô ngồi lại chỗ ngồi quen thuộc của mình. Một cảm giác rất lạ đang trào dâng trong cô. Một tuần qua, cô đã mong ngóng đến ngày chủ nhật biết bao, để đi tới tiệm bánh nhỏ này. Chỉ để trả ô sao? Không, cô biết rõ không phải lý do đó. Dường như cô đang nhớ một nụ cười, một nụ cười hiền hòa và ấm áp. Cô nhớ không gian một tiệm bánh nhỏ xinh, nhớ hương vị chocolate ngọt ngào lần ấy… Cô ngồi đó, nhưng không nhìn ra cửa sổ ngắm đường phố như thường lệ, mà cô dành mọi sự chú ý vào anh ấy. Có gì đó rất cuốn hút… lần đầu tiên cô nhìn anh ấy lâu đến thế… Và cứ như vậy, cô trở thành khách quen của cửa hàng. Là học sinh năm cuối, nên cô bận rộn khá nhiều. Những ngày nghỉ ngơi hiếm hoi, cô đều đến tiệm bánh ấy như một thói quen trong cuộc sống. Ở nơi đây, cô cảm nhận được sự ấm áp mà lâu lắm rồi cô chưa hề có, và quan trọng nhất là… cô được nhìn thấy anh, được ở gần anh. Cô biết, hình như, cô đã thích anh mất rồi…

-Chào em, gần hai tuần rồi không tới rồi đấy!

-Tại tuần vừa rồi em đi học bù nhiều quá nên chẳng có thời gian nữa – cô mỉm cười đáp lại.

-Hôm nay thử đổi món nha, anh mời. Có một loại bánh anh mới làm, em nếm thử nhé!

Cô theo anh vào bếp. Chiếc bánh trông thật bắt mắt với lớp kem đường ngọt ngào, bên trên điểm những lát dâu tây xếp hình bông hoa. Cô thầm thán phục anh, tài nghệ của anh thực không thua gì những thợ bánh ở cửa hàng cao cấp.

-Tuyệt vời quá! Anh thật giỏi quá đi! À mà sao em không thấy anh phục vụ bàn đâu nhỉ, cả tiệm có mỗi anh thế này?

-Anh ý xin nghỉ một thời gian rồi. Mẹ anh ấy bị ốm nên anh ấy về quê thăm mẹ, có lẽ phải một thời gian dài nữa mới lên. Tiệm nhỏ tuyển nhân viên thì cũng không cần lắm, nhưng nếu chỉ có mình anh thì cũng hơi vất vả. Anh đang định nhờ bạn xem có ai đến giúp anh không?

-Vậy… Anh thuê em nhé!

-Em á? Trông em tiểu thư vậy thì có làm được không? Với cả bố mẹ em có cho không nữa? Em đang lớp 12 thế này bố mẹ sẽ không cho đâu!

-Anh đừng lo, em làm bếp quen rồi mà. Bố mẹ em đi công tác suốt nên em toàn ở nhà một mình thôi. Em học khá mà, không sợ không dủ thời gian học đâu. Anh đồng ý đi nhé, em cũng thích làm bánh lắm, em muốn anh dạy em làm bánh nữa. Đồng ý đi nha! Yên tâm, em không đòi tiền công cao đâu – cô bé lém lỉnh nói.

-Ok, được thôi. Giờ anh là ông chủ của em đấy nhé!

Tiếng cười vang rộn khắp căn bếp nhỏ. Có lẽ tiệm bánh này chính là chốn thiên đường nhỏ bé dưới trần gian, nơi người ta luôn tìm thấy sự ấm áp và tình yêu thương. Từ hôm đó, sau mỗi buổi sáng đi học về là cô đến tiệm bánh ngay. Có lẽ nhờ có cô bé dễ thương với nụ cười tươi tắn trên môi, nên tiệm càng ngày càng đông khách. Anh giữ đúng lời hứa, mỗi tuần, anh dạy cô bé một loại bánh mới, nhưng mọi thứ chẳng đơn giản như cô tưởng tượng. Làm bánh sao mà khó đến thế... Lúc thì bánh cháy, lúc thì không nở, rồi kem văng tung tóe khắp nơi. Nhiều lúc, cô vụng về khiến cả túi bột rơi vào người, trông như một cô bé tuyết vậy. Anh thì phì cười, còn cô thì rưng rưng muốn khóc. Từ bé đến giớ, cô chưa từng vào bếp chứ đừng nói gì đến nấu ăn. Xung quanh cô luôn có người giúp việc, cuộc sống luôn đầy đủ và xa hoa, nhưng cô không muốn là một tiểu thư đài các với anh. Cô luôn muốn giúp đỡ anh làm bánh, dù cho có là phiền phức. Nhiều lần, cô trở về nhà với những vết bỏng hay những vết đứt tay. Cô bị vú nuôi cằn nhằn mãi, nhưng những lúc ấy cô chẳng nghĩ gì đến đau đớn nữa, mà thay vào đó là những cảm xúc hạnh phúc khó tả. Cô chỉ muốn tự tay làm một chiếc bánh để tặng anh. Bởi vậy, cô cứ tập mãi, tập mãi cho tới khi thành công mới thôi. Khi cô làm được một chiếc bánh hoàn chỉnh, cô sẽ đem tặng anh, và sẽ nói hết những tình cảm của cô với anh…

Tối hôm ấy, anh dạy cô làm bánh tiramisu.

-Sao không làm những loại bánh đơn giản hơn? Bánh này khó làm lắm đấy!

-Không, khó đến đâu cũng phải làm. Em cần làm tiramisu bằng được mới thôi!

Suốt hai tiếng đồng hồ, anh và cô loay hoay trong bếp, nhưng có lẽ kết quả cũng không khả quan lắm.

-Anh nghĩ loại bánh này khó làm với em lắm, thôi để lần khác anh dạy tiếp nhé!

-Có lẽ em là đồ bất tài, làm gì cũng không xong… – cô buồn rầu nói. Có lẽ cô đã thất vọng rất nhiều…

-Thôi đừng buồn, lần sau chúng ta cùng làm lại. Hôm nay đóng cửa sớm, lên sân thượng ngắm sao rồi uống cà phê nhé!

Bầu trời đêm nay thật đẹp. Ánh trăng dịu êm cùng hàng ngàn ngôi sao lấp lánh khiến bầu trời thơ mộng, huyền ảo vô cùng. Trên sân thượng tiệm bánh nhỏ hôm ấy có hai người cùng ngồi ngắm sao, bên cạnh là cốc capuchino ấm áp tỏa khói nghi ngút…

-Lâu rồi anh mới được nghỉ ngơi thế này đấy. Từ bé anh đã mơ ước trở thành thợ làm bánh siêu hạng và anh đang cố gắng để biến ước mơ trở thành sự thật. – anh vươn vai, hút thở không khí se lạnh nhưng trong lành.

-Làm việc cũng lâu rồi, nhưng sao em không thấy cha mẹ anh đến tiệm bánh lần nào nhỉ? – cô thắc mắc.

-À, chuyện cũng dài lắm… Cha mẹ anh đều là doanh nhân, họ đang sống và làm việc tại nước ngoài. Họ cũng muốn anh theo con đường đó, nhưng không hiểu sao từ nhỏ, anh luôn chỉ có ước mơ là trở thành một thợ bánh tài giỏi. Anh và cha mẹ đã tranh cãi nhiều lắm. Cuối cùng anh đã trở về Việt Nam và bắt đầu cố gắng thực hiện ước mơ của mình. Ban đầu cha mẹ anh giận lắm, nhưng về sau họ cũng hiểu. Cha mẹ anh vẫn thường xuyên về thăm anh mà – anh mỉm cười.

- ...

-Sáng nay trời đẹp, còn cuối tuần nữa sao em không đi chơi với bạn? Nếu em xin nghỉ anh sẽ không ngần ngại kí đơn đâu, em đã làm việc rất chăm chỉ thời gian qua đấy!

Cô mỉm cười. Cô không muốn trả lời câu hỏi ấy. Với cô, điều đó thật khó và đáng buồn. Nhưng không hiểu sao, cô muốn nói hết, muốn tâm sự với anh những điều mà trước kia cô chưa từng kể với ai…

-Em… không có bạn.

Anh nhìn cô bé. Anh không hỏi cô tại sao. Anh không muốn hỏi những điều gì khiến cô khó xử. 

-Trước đến giờ, em gần như chẳng có bạn. Từ cấp hai đến hiện tại, lúc nào cũng vậy. Trong lớp, mọi người tránh em kinh lắm. Chẳng có ai chơi cùng em cả. Có một lần, em để quên đồ trên lớp nên trở lại lấy thì nghe thấy mấy đứa con gái đang bàn tán về em. Chúng nó bảo rằng không nên chơi với em, chơi với em sẽ bị mang tiếng lợi dụng và bởi vì em khác chúng nó quá… Ở lớp em đâu có kiêu căng hay ngạo mạn chê bai gì ai? Những lần em mặc một bộ quần áo mới thôi cũng có thế trở thành chủ để bàn tán… Em cảm thấy như mình đang bị cô lập vậy… Chẳng ai hiểu mà cũng không ai muốn hiểu em…


Giọng cô nghẹn lại. Lần đầu tiên cô tâm sự chuyện đó với một người khác. Trước giờ, người bạn duy nhất của cô là cuốn nhật kí. Mọi tâm sự trước giờ như dồn nén lại, đến ngày hôm nay mới được bộc bạch. Cô khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh xắn, có lẽ, cô đã quá thất vọng về tình bạn và sự yêu thương…

-Những điều bạn bè em nghĩ, thực ra cũng có thể thông cảm được. Đa phần các tiểu thư nhà giàu thì thường chơi với những ai như họ và thường rất kiêu kì. Nhưng những người như vậy không nhiều, vì bây giờ suy nghĩ của mọi người cũng tiến bộ hơn rất nhiều. Anh biết, em không phải người như vậy. Em tốt bụng, đáng yêu và rất dễ mến. Nhưng nếu em không chủ động thì làm sao có được những thứ mình muốn? Em muốn mọi người hiểu em, anh nghĩ trước hết em nên xích lại với mọi người trước đã. Trước giờ, hoạt động tập thể của lớp em có bao giờ tham gia không?

-

Cô lặng yên, không nói gì. Hình như, anh đã nhìn thấu những điều mà bản thân cô còn không nhận ra. Hình như trước giờ cô chẳng bao giờ tham gia hoạt động gì của lớp cả… Có lẽ, anh nói đúng. Tính cách khép kín trước giờ của cô đã làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Cô cần phải thay đổi mình, để hòa nhập với bạn bè, với những người xung quanh. Cô không thể ngồi chờ người khác hiểu và tiến đến với mình. Cô nhận ra rằng mọi người chỉ hiểu cô nếu như cô cho họ cơ hội để hiểu, và cho mình cơ hội để hòa nhập.

-Cảm ơn anh vì đã nói với em những điều em không nhận ra… Em biết phải làm gì rồi!

Sáng hôm sau, cô dậy sớm hơn bình thường và chuẩn bị đến lớp. Năm cuối rồi, lớp cô cũng đang chuẩn bị bàn bạc để làm đồng phục lớp. Giờ sinh hoạt hôm ấy, các bạn trong lớp đều có mặt rất đầy đủ, vì đây là những kỉ niệm quý báu của đời học sinh. Cả lớp bàn tán rôm rả, đưa ra rất nhiều ý tưởng độc đáo. Nếu như trước, có lẽ cô đã ngồi thu mình, lặng lẽ quan sát mọi người ở chiếc bàn cuối lớp, nhưng cô đã quyết tâm thay đổi chính bản thân mình. Mọi người đang phân vân, không biết nên chọn màu nào cho áo lớp. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm rồi dõng dạc nói:

-Tớ nghĩ… Có lẽ nên chọn màu đỏ nâu. Màu đó sẽ hợp với những bạn có làn da trắng, da bánh mật cũng rất hợp nữa. 

Mọi ánh mắt của các bạn đổ dồn về phía cô. Cô run lắm, cô nghĩ ý kiến của mình sẽ bị bác bỏ… Lớp trưởng đã phá tan bầu không khí yên lặng:

-Tớ nghĩ đó là một ý kiến rất hay. Vậy cuối giờ bạn ở lại cùng vơi đội thiết kế để bàn bạc thêm nhé!

Ngày hôm đó quả là rất tuyệt. Lần đầu tiên trong đời, cô cùng với một tập thể đông cùng làm một việc gì đó. Lần đầu tiên cô ở lại trường đến tối để cùng làm việc với các bạn. Lần đầu tiên cô ăn bánh mì ngoài cổng trưởng, lần đầu tiên cùng mọi người quây quần kể chuyện, lần đầu tiên được ăn những đồ ăn vặt bán ngoài cổng trưởng… Có quá nhiều thứ “đầu tiên” đến với cô. Những món ăn rẻ tiền, ngồi lê la khắp sàn lớp học, ở lại trường đến tối khuya,… những thứ đó với cô thật quá kì diệu. Cô cảm thấy yêu quý các bạn trong lớp hơn và dường như họ cũng cởi mở với cô hơn. Và có lẽ, cô đã bắt đầu cảm nhận được thứ gọi là “tình bạn”.

Những ngày sau đó quả thật rất tuyệt vời. Cô thầm cảm ơn anh, nhờ anh mà cô mới tìm được những giá trị cuộc sống cho riêng mình. Một tuần trôi qua, sau khi đã hoàn thành hết bài tập, cô đều cặm cụi trong bếp để làm bánh tiramisu. Bà quản gia thấy cô như vậy không khỏi xúc động. Lần đầu tiên bà thấy cô chăm chút, tỉ mỉ đến vậy… Những giọt mồ hôi, những vết đứt tay, những vết bỏng nhỏ,… dường như không làm cô nhụt chí. Trái lại, cô càng quyết tâm hơn, bởi cô muốn làm chiếc bánh này để dành tặng người cô yêu. Sau những ngày vất vả, cuối cùng cô cũng đã làm được nó – một chiếc bánh Tiramisu với những thanh Chocolate uốn cong trang trí khéo léo trên mặt bánh. Ngắm nhìn thành quả của mình, cô rơi nước mắt. Vậy là bao công sức cuối cùng cũng được đền đáp. Cô cẩn thận đặt chiếc bánh vào hộp, rồi đi sửa soạn quần áo. Cô trang điểm nhẹ nhàng, khoác lên mình chiếc váy len màu hồng. Trông cô như một nàng công chúa nhỏ. Cô ngắm mình trong gương hàng ngàn lần, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ nhất. Cô muốn hôm nay thật xinh đẹp, bởi lát nữa thôi, cô sẽ nói với anh những điều mà cô ấp ủ bấy lâu nay…

Cô đi trên những con phố nhỏ, hồi hộp và có chú lo lắng. Cô không biết anh có chấp nhận tình cảm của mình không, không biết rằng anh nghĩ gì về cô... Hàng loạt câu hỏi cứ quanh quẩn trong tâm trí cô, nhưng cô không phải người hèn nhát. Cô đã yêu và cô sẽ dũng cảm để nói ra tình yêu của mình, dù cho kết quả đó là thế nào đi chăng nữa. Qua những con phố, tiệm bánh nhỏ đã hiện ra trước mắt cô. Cô đứng trước cửa, hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cửa bước vào. Nhưng những gì đang diễn ra trước mắt cô dường như một cơn gió lớn, cuốn đi tất cả những ước mơ, những hy vọng của cô. Anh ở đó và trong vòng tay anh là một cô gái xinh đẹp, quý phái. Anh đang dạy cô ấy pha cà phê. Hai người trông thật hạnh phúc. Nụ cười của anh dường như rạng rỡ hơn. 

-À em đến đấy à? Giới thiệu với em, đây là Trâm, người yêu của anh. Anh và chị ấy yêu nhau được hơn một năm rồi. Chị ấy đi du học, đang kì nghỉ nên về thăm nhà – anh vui vẻ giời thiệu với cô. 

-Em chào chị. Hình như em đến không đúng lúc… – giọng cô nghẹn lại. Cô cố để nước mắt không trào ra.

-À không sao đâu. Anh định gọi điện cho em, hôm nay chúng ta nghỉ ngơi một ngày nhé. Dạo này em cũng đang bận nhiều việc đúng không? À mà hộp gì đấy, trông như hộp bánh ý nhỉ? – anh nhìn chăm chú và có vẻ tò mò... Đúng là hộp bánh rồi. Em mua bánh à? Tiệm mình cũng bán bánh đấy mà, nếu em thích anh sẽ tặng em một cái!

-À...  – cô ấp úng. Không phải đâu ạ, không phải bánh đâu, em cần đựng vài thứ nhưng không có hộp đẹp nên lấy tạm hộp này thôi. Vậy em về đây, em xin phép anh chị!

Cô quay bước, cố gắng đi thật nhanh. Anh không kịp gọi cô lại. Dường như, anh cảm nhận được điều gì lạ lùng từ cô bé… Anh muốn gọi cô lại, muốn chạy theo cô, nhưng điều đó là không được… Anh đứng đó, ánh mắt hướng về phía cửa, cho đến khi giọng nói của cô gái kéo anh trở về với hiện thực…

Trời hôm nay lạnh thật… Trên con đường nhỏ hôm ấy, có một người con gái lững thững bước đi trong cái lạnh mùa đông… Cô cứ bước, những bước chân nặng nề. Khẽ ngước nhìn bầu trời, cô tự hỏi: “Đi đâu bây giờ?”. Bỗng dưng, trời đổ cơn mưa rào. Cô vội vàng trú dưới mái hiên căn nhà cổ… Mưa rồi, mưa làm cô nhớ lại hôm ấy, ngày sinh nhật của cô. Cũng không gian lạnh giá này, cũng cơn mưa rào này… nhưng chẳng còn ai đưa ô cho cô nữa rồi… Nhìn chiếc bánh cầm trên tay, hai hàng nước mắt bỗng lăn dài… Tiramisu – chiếc bánh của tình yêu. Cô muốn tặng anh chiếc Tiramisu do chính tay cô làm, như một lời nhắn nhủ: “Hãy nghĩ đến em”… Vì anh, cô đã cố gắng tự tay làm bếp. Cô thức đến sáng sớm để học bài, để dành thời gian buổi chiều đến giúp anh công việc ở cửa hàng bánh… Những ngày ấy, với cô thật hạnh phúc… Khẽ gạt những giọt nước mắt, cô nhắm mắt lại, hít thật sâu và tự nhủ với bản thân mình:

-Không, không có gì phải hối hận cả… Anh ấy đã cho mình rất nhiều thứ, đã dạy mình rất nhiều điều. Mình yêu anh ấy, tình yêu đó mình sẽ giữ cho riêng mình... Anh ấy không biết gì cả, anh ấy không có lỗi… Mình sẽ chẳng có cơ hội nào để nói ra nữa rồi... có lẽ, cũng đã chẳng cần nữa… quên đi thôi…

Cô để hộp bánh lại và bước đi trong màn mưa lạnh giá. Hãy đẻ những giọt mưa cuốn trôi đi những muộn phiền ưu tư, hãy để những giọt mưa làm nhạt phai tình yêu của cô dành cho anh, hãy để những giọt mưa hòa tan cùng nước mắt… Cô bước đi dưới cơn mưa lạnh buốt, những hạt mưa xóa nhòa bóng hình bé nhỏ…

Một tuần sau đó, cô không còn đến tiệm bánh. Cô chặn số điện thoại của anh, không nhận cuộc gọi hay trả lời tin nhắn nào, dù cho anh luôn nhắn tin hỏi thăm cô. Cô biết, cô đang rất bất lịch sự với anh. Những lúc đọc tin nhắn hay những cuộc gọi của anh, cô chỉ khóc và khẽ nói:

-Xin lỗi anh, chỉ có như vậy em mới quên được anh thôi…

***

Lại một mùa Valentine nữa lại đến. Trên đường phố, khắp nơi đỏ rực những trái tim ấm áp. Dường như, hơi ấm của tình yêu đang xua đi cái lạnh giá của mùa đông. Trên những con phố hôm ấy, có một cô gái trong chiếc váy đỏ đang đi dạo một mình. Vẫn là thói quen cũ, cô luôn muốn thả mình trên phố phường tấp nập, hòa cùng dòng người và tận hưởng những cơn gió lạnh thoảng qua… Cô đi ngang qua một tiệm bánh. Cô dừng bước và nhìn vào trong… Bên trong tiệm, những cô gái hạnh phúc bên chàng trai trong ánh đèn vàng ấm áp. Họ cùng trò chuyện, ăn bánh trong tiếng nhạc dương cầm dịu êm. Bỗng dưng, cô thấy nhớ lại mùi vị tiramisu… Cô bước vào, chọn cho mình một chỗ ngồi và thưởng thức lại hương vị chiếc bánh mà cô từng yêu thích… Ngòn ngọt, đăng đắng… Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày hôm đó… cô tưởng như đã quên mất mùi vị của chiếc bánh này… Hương vị ấy làm cô nhớ anh da diết. Cô muốn gặp lại anh… Cô thật ngốc khi đã chọn cách im lặng để quên anh như vậy… Dù cho cô không có được tình yêu của anh, nhưng cô không được trốn tránh. Những ngày ấy cô không nguôi ngoai nỗi nhớ về anh, trái lại, cô càng muốn gặp anh hơn, càng muốn chạy đến bên anh…

Rời khỏi tiệm bánh, cô chạy đến tiệm bánh nhỏ ngày nào… Dường như cô không kìm nén được cảm xúc nữa… cô muốn nhìn thấy anh, chỉ cần như vậy thôi. Cô sẽ không gặp anh, không nói chuyện với anh… cô sẽ chỉ nhìn anh, lặng lẽ…

Băng qua những con phố dài, cô đã đến tiệm bánh ngày nào. Cô không tin vào trước mắt mình nữa… Tiệm bánh nhỏ với không gian ấm áp với tiếng nhạc dịu êm giờ ở đâu, trong khi trước mắt cô là một cửa hàng vắng vẻ, tối tăm và tĩnh mịch? Trước cửa bụi và lá khô che lấp những bậc cầu thang, dường như không có bàn tay ai dọn dẹp, chăm sóc. Cô bỗng thấy sợ… Cô gọi anh, nhưng anh tắt máy… Cô không biết phải tìm anh ở đâu nữa… Bỗng dưng, cô nhớ tới sân thượng – nơi mà cô và anh đã từng ngồi ngắm sao. Cô chạy ra sau tiệm bánh, và đi theo cầu thang dẫn lên sân thượng…

Cô thấy anh, một mình và cô độc. Cô cất tiếng gọi:

-Anh… sao anh lại ở đây?

Anh không quay lại. Cô khẽ đến bên anh. Tại sao, đã có chuyện gì xảy ra với anh? Anh trông khác trước nhiều quá. Còn đâu nụ cười ấm áp như ngày nào? Giờ cô chỉ thấy một ánh mắt buồn xa xăm, một gương mặt lạnh lùng, vô cảm.

-Em đi đi…

-Không… em sẽ pha cho anh một cốc chocolate nóng nhé…

Cô lấy chùm chìa khóa đặt bên cạnh anh và đi xuống nhà. Một lát sau, cô trả lên với hai cốc chocolate nóng trên tay. Cô đặt một cốc vào tay anh:

-Anh uống đi, em đã mất công pha đấy.

Anh vẫn không trả lời. Cô ngồi xuống cạnh anh… Họ ngồi cạnh nhau, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình. Cô muốn hỏi anh vì sao, muốn biết rõ mọi chuyện, nhưng cô biết, mình không có đủ can đảm để hỏi như vậy. Họ cứ ngồi như vậy, ánh mắt hướng ra phía chân trời xa xăm. Không gian tĩnh mịch, lặng im bao trùm lên tất cả…

-Anh với người yêu của anh chia tay rồi…

-Em rất tiếc…

-Không, chẳng có gì đáng tiếc cả… Cô ấy đã yêu một người khác rồi… cô ấy nói chia tay với anh ba tuần trước… Tình yêu thay đổi chỉ nhanh như một cơn gió vậy sao? – anh cười nhạt. 

-Anh đã bỏ tiệm bánh rồi sao?

-Anh không muốn làm gì nữa… Tiệm bánh này… anh đặt tên theo cô ấy. Anh say mê làm bánh hơn vì anh yêu nụ cười của cô ấy mỗi khi ăn những chiếc bánh anh làm… nhưng giờ, anh làm cho ai? 

Anh khóc… Lần đầu tiên, cô thấy anh khóc. Anh hẳn đã rất đau, và bây giờ cũng vậy… Cô không an ủi anh, vì cô biết mọi lời nói đều rất sáo rỗng. Cô không hỏi thêm, cô không muốn gợi nhắc cho anh về nỗi đau này… Cô nhẹ nhàng, lại gần và ôm anh…

-Hãy để em chia sẻ với anh…

Và họ cứ ngồi như vậy, cho đến lúc hoàng hôn buông xuống… Anh khẽ đẩy cô ra.

-Cảm ơn em… anh như vậy trước mặt em, thật xấu hổ quá… Anh ổn rồi. Cũng muộn rồi, em nên về nhà đi.

-Em hiểu, em sẽ về nhà thôi. Lần sau quay lại, em muốn ăn cupcake chocolate.

-… Đừng, anh sẽ…

-Em biết, anh định bảo anh sẽ không làm nữa đâu. Nhưng em sẽ quay lại anh , em nhớ hương vị ngọt ngào của chiếc bánh mà anh từng làm. Tiệm bánh này anh chăm sóc và gìn giữ vì lý do gì, chẳng phải tại nơi đây một tháng trước, anh đã bảo là vì ước mơ của anh sao? Vì ước mơ, anh rời xa cha mẹ để đi sang một con đường khác, mà nay lại từ bỏ dễ dàng thế này sao???

-… – Anh lặng im không nói gì.

-Anh ngày xưa em biết là luôn ấm áp với nụ cười hiền dịu. Tiệm bánh nhỏ mà em biết là luôn tràn đầy hương thơm, ánh sáng và tiếng nhạc… Mọi người đều nhớ hương vị những chiếc bánh anh làm… Đừng như vậy nữa anh nhé! Anh là con trai mà, tại sao em vượt qua được nỗi đau này mà anh lại không?

Anh bất ngờ, ngước lên nhìn cô. Dường như cô cũng đã biết mình lỡ nói ra điều không nên nói. Bối rối, cô quay đi:

-Em mong anh hãy vững vàng lên nhé. Cuộc sống còn nhiều điều đang chờ anh phía trước mà. Em tin anh…

Cô ra về, để lại anh trên sân thượng trống vắng. Anh nhắm mắt, hít thật sâu. Anh nhìn cốc chocolate mà cô pha và nhấp một ngụm nhỏ. Đắng… nhưng cuối cùng vẫn ngọt ngào… Ngước lên trời, anh thở dài:

-Mình thua một cô bé rồi sao?

Anh mỉm cười…

***

Một tuần sau.

Hôm nay là ngày lễ Valentine. Trên đường, những đôi tình nhân tay trong tay hạnh phúc đi bên nhau. Không gian thật ấm áp bởi tình yêu đang thắp sáng trái tim họ. Cô đang ngồi trong phòng với cây dương cầm trắng, thả hồn trong bản nhạc “Kiss the Rain”. Bỗng tiếng bảo từ điện thoại, có tin nhắn đến: “Em đến tiệm bánh đi”.

Khoác vội chiếc áo, cô chạy đến tiệm bánh nhỏ. Không còn một không gian u tối tĩnh mịch, tiệm bánh lại ấm áp như xưa với những giỏ hoa nhỏ đặt trên lối đi, những trái tim treo trên cửa sổ và tiếng nhạc du dương phát ra. Nhưng lạ thật, tiệm không có khách… Cô đẩy cửa bước vào, cô lại cảm nhận được không gian ấm áp như ngày xưa…

-Em đến rồi à, ngồi xuống bán đi, anh ra ngay – tiếng anh vọng ra từ bếp.

Một lát sau, anh đi ra, trên tay là chiếc cupcake chocolate với một cây nến nhỏ, giống như ngày đầu cô tới đây…
 
-Cảm ơn em…

Cô mỉm cười nhìn anh. Anh đã trở lại, nụ cười ấm áp như ngày nào.

-Em đã nói muốn ăn cupcake chocolate mà, anh làm tặng em. Cảm ơn em vì đã giúp anh đứng lên… Anh đã yếu đuối mất rồi, nhưng giờ anh đã có đủ can đảm để tiếp tục thực hiện giấc mơ của mình!

-Anh… Anh như vậy em vui lắm… Em có thể đòi hỏi một yêu cầu được không?

-Được thôi, yêu cầu gì vậy?

-Anh… làm cùng em một chiếc tiramisu nhé.

-… Ừm, được thôi.

Vài tiếng sau, anh và cô đã hoàn thành chiếc tiramisu…

-Sao em lại muốn làm chiếc bánh này?

-Anh à… quà Valentine em tặng anh đấy! Từ lâu rồi, em đã muốn nói với anh: Em yêu anh. Em đã muốn nói với anh kể từ ngày em vô tình bước vào cửa… Lúc đó, em đã tự tay làm một chiếc tiramisu tặng anh, nhưng em đã không thể nói với anh. Giờ em không muốn giấu thêm nữa…

Anh lặng thinh không nói gì.

-Lần đầu tiên có một cô gái tỏ tình trước với anh đấy…

-Vậy…

Anh lấy dĩa, xắn một miếng nhỏ rồi đút cho cô. Cô ngỡ ngàng…

-Tiramisu có nghĩa là “luôn nhớ đến anh” có đúng không? Em đã ăn rồi thì phải thực hiện theo đấy nhé!

-Anh… – cô rưng rưng cảm động.

-Cảm ơn em đã đến với anh, thiên thần của anh!